Cha mẹ như
cây cung mà con cái là những mũi tên từ đó mà ra.
Người xạ thủ nh́n ngắm mục tiêu trên
vô hạn nẻo đường uốn cong cây cung để mũi tên có thể bay nhanh và xa.
Nên cha mẹ hăy vui sướng uốn cong
trong cánh tay của thần Archer v́ khi ngài yêu mến mũi tên bay đi th́ ngài
cũng yêu cây cung vững vàng.
THE PROPHET- Khalil Gibran
Những lời dẫn giải
của nhà hiền triết Gilbran về nhiều vấn đề của đời sống trong bản dịch có tựa đề
“Mật Khải” mà bố đọc lúc chỉ có 17-18 tuổi sao mà bố thấy có nhiều ư lạ và hay
quá, trong đó có phần nói về con cái mà bố trích ra một đoạn ở trên, đến nay đă
gần 40 năm rồi, những lời chỉ dẫn của ngài c̣n đọng trong trí bố và cái hay từ
từ hé lộ.
Như xă hội Việt
Nam trước đây, vấn đề con cái rời bỏ cha mẹ rất ít được đặt ra v́ dù khi con cái
trưởng thành, có gia đ́nh riêng, trong nhiều hoàn cảnh, điều kiện sống mà con
cái ra ở riêng không phải là ít, nhưng cũng có rất nhiều đại gia đ́nh mà trong
đó có đến 3-4 thế hệ vẫn chung sống. Đáng kể nhất là người con trai trưởng, v́
có bổn phận trông coi nhà cửa, ruộng vườn, nhà thờ tổ tiên - nơi tập họp các em,
các cháu trong những ngày giỗ tết nên dù đă có gia đ́nh riêng thường vẫn ở với
cha mẹ cho đến khi cha mẹ qua đời. Những người con khác dù có gia đ́nh và đă ở
riêng nhưng vẫn thường đem cháu về thăm ông bà, khi các người c̣n sống và đem cả
gia đ́nh về quây quần dưới mái nhà của cha mẹ trong ngày giỗ tết dù cha mẹ không
c̣n. Đáng nói nhất là người con gái khi lập gia đ́nh v́ có bổn phận phụng dưỡng
nhà chồng nên phải xa cha mẹ ruột, nên ngày cưới cũng là ngày buồn rầu v́ phải
rời mái ấm của cha mẹ, nên mới có câu: “khấp như nữ tử vu qui nhật” (khóc
như người con gái ngày đi lấy chồng). Nhưng đây cũng là người con gắn bó với cha
mẹ nhất, người con này luôn t́m mọi dịp để quay về với cha mẹ như khi chồng đi
vắng lâu ngày, khi có thai, khi sanh nở, trong ngày giỗ tết…. Nên chuyện con trẻ
dưới tuổi vị thanh niên rời xa mái ấm của cha mẹ xảy ra rất ít, không đáng kể v́
truyền thống xă hội không khuyến khích, v́ điều kiện kinh tế không cho phép.
Nhưng khi người
Việt ra sống ở nước ngoài, nền văn hóa Tây Phương đă phá vỡ truyền thống gắn bó
gia đ́nh này, các đứa con được khuyến khích sống độc lập với cha mẹ - ngay cả
khi mới lên 16 tuổi; về sau v́ công việc làm, điều kiện kinh tế... nhất loạt đều
đưa đẩy con ra sống riêng, nên con cái khi c̣n sống với cha mẹ th́ cảm thấy bị
g̣ bó và muốn tung cánh bay xa ngay khi có thể, c̣n cha mẹ già th́ cảm thấy bị
bỏ rơi, sống lẻ loi, đơn độc khi mọi đứa con đều bỏ đi. Họa hoằn trong ngày của
cha, ngày nhớ ơn mẹ chúng mới trở về với một bó hoa hay hộp kẹo và chỉ trong
thoáng chốc lại biến mất. Và tệ hơn nữa là câu chuyện sau đây: Một bà mẹ sống ở
Melbourne, có đứa con đi làm ở Canberra; nghe tin con bịnh phải vào nhà thương,
bà vội vă đi Canberra thăm con, khi gặp mặt bà bị nghe một câu xua đuổi phũ
phàng: “má về đi, má khỏi phải lên thăm tôi, công việc bận lắm tôi không có thể
về thăm má được đâu”, câu nói rất ṣng phẳng nhưng cũng quá tàn nhẫn v́ đứa con
không biết do ḷng yêu con bà mẹ lặn lội đi thăm con, để biết được rằng con vẫn
b́nh yên, đâu có phải bà muốn đổi chác để được con về thăm lại, đáng lẽ nó phải
nói: “con cám ơn má đă đến thăm con, má tha lỗi v́ bận rộn công việc nên đă
lâu con không về thăm má, con hứa sẽ sắp đặt lại công việc, t́m khoản thời gian
rảnh để về gặp má ngay
”. Bố chỉ hy vọng đây không phải là đứa con có ḍng máu
Việt.
Đó là chuyện chung
chung của xă hội, giờ th́ bố kể lại vài chuyện riêng của hai bố con ḿnh:
- Bố nhớ lúc đó
con mới được 6 -7 tháng tuổi, con chỉ mới biết ḅ; mỗi khi bố lái xe đi, con đều
ḅ ra cửa sổ, vén màn cửa chờ ở đó cho đến khi bố lái xe ra và vẫy tay với con,
con mới ḅ vào nhà. Nên hôm nào vội vă, đầu óc bận rộn, bố lái xe đi mà quên vẫy
tay chào con th́ chắc là con buồn bố lắm; c̣n bố th́ ân hận phải biết khi nhớ ra
là con c̣n chờ ở cửa sổ. Bây giờ th́ gió đă xoay chiều, mỗi lần con lái xe đi
đâu, bố đều chờ ở cửa nhà để xe, vẫy tay tạm biệt với con, và con hầu như không
bao giờ quên là bố c̣n đứng chờ ở cửa.
- Câu chuyện sau
đây do mẹ kể lại cho bố nghe, năm nay con đă 20 tuổi, có nghĩa là chuyện xảy ra
đă 20 năm, nhưng khi nhớ lại bố vẫn xúc động: Lúc đó con đă được 1 tuổi, con đă
biết đi. Hôm đó con nghe tiếng xe về, con ra cửa đứng chờ, nhưng v́ c̣n cánh cửa
an toàn bằng sắt, nên con không thể bước ra ngoài chỗ để xe, mẹ đang làm bếp nên
theo dơi, con đứng chờ ở cửa; hôm đó người lái xe về không biết làm ǵ ở ngoài
nên rất lâu không vào nhà, con vẫn kiên nhẫn đứng chờ ở cửa. Thật lâu sau, người
đó mới vào nhà, nhưng người đó không phải là bố mà là cậu con (lúc đó c̣n ở
chung với bố mẹ) khi đó con mới quay vào và ̣a khóc: nỗi thất vọng lớn lao đó đă
nói lên ḷng yêu thương to lớn biết bao mà con đă dành cho bố.
Nên con ơi, mai
đây dù con đă đi làm xa, và v́ đă bận bịu với công việc một tháng, nhiều tháng,
một năm… con nên tự nhủ là con sẽ về gặp bố mẹ ngay khi có thể, v́ nay lại đến
phiên bố chờ con, nên nếu con lâu về th́ bố cũng sẽ khóc như con từng khóc; dù
nước mắt của bố không dàn dụa như con lúc bé đó có thể chỉ v́ những đắng cay ở
đời làm bố cạn khô nước mắt, chứ bố vẫn khóc thật to trong ḷng, v́ bố cũng
thương con như con từng thương bố vậy. Con ơi, con hăy về để bố mẹ thấy được sự
trưởng thành của con, về để bố mẹ biết rằng con vẫn b́nh an; con về để kể cho bố
nghe những phương trời xa lạ mà con đă đi qua, kể cho bố những điều hay đẹp mà
con đă học, những điều xấu xa, hiểm nghèo mà con đă tránh. Lúc ấy bố chỉ cần nhẹ
nhàng khuyên con:
“luôn dũng cảm và hăy bỏ thêm chút yêu thương vào đời
sống”
Vẫn biết rằng mũi
tên không phải ở măi với cây cung, nhưng mũi tên vẫn có thể từ cây cung ra đi
nhiều lần tới nhiều mục tiêu khác nhau - phải không con yêu dấu của bố.
Your children are not your children
They are the sons and daughters of Life’s longing for itself
They come through you but not from you
And though they are with you yet they belong not to you./-
Trịnh Nhạc
Phi
Đốc Sự 17