Quốc Gia Hành
Chánh    >> Home


                                            

MỘT ĐỀ NGHỊ VỀ LẬP TRƯỜNG CHÍNH TRỊ                                

     Thư ngỏ kính gửi

     Quư Cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản,
     Quư Đoàn thể đấu tranh chống cộng,
     Quư Đồng hương người Việt Quốc gia chân chính,
     Quư Chiến hữu Quân lực VNCH

     Thưa quư vị,

     Gần 2 năm trước đây, khi Việt cộng tung ra nghị quyết 36 (NQ36), nhiều người đă trông thấy cái nguy sinh tử của các Cộng đồng người Việt Quốc gia tỵ nạn Cộng sản. Nó báo hiệu cuộc tổng tấn công dứt điểm các Cộng đồng của ta, nếu ta không kịp thời chống trả. Có nhiều người gọi t́nh huống này là “nước đă tới chân”. Có người nói là “nước đă tới trôn”. Và dĩ nhiên đă có nhiều lời kêu gọi phải cảnh giác, phải mau đoàn kết, để có thể chống lại chúng một cách hữu hiệu.

     Tiếc thay sự cảnh giác và đoàn kết vẫn không được như t́nh thế đ̣i hỏi, trong khi bọn Việt cộng nằm vùng và lũ tay sai cứ lầm ĺ tiến tới, ngày một lộ liễu, lộng hành hơn. Chúng công khai vận động ḥa hợp ḥa giải một chiều với bạo quyền Việt cộng, dưới những chiêu bài tốt đẹp như ‘đại đoàn kết, xây dựng đất nước, dân chủ đa nguyên’...Chúng kéo cả một đoàn văn công khổng lồ sang Úc làm công tác tuyên vận. Điển h́nh nhất là mới đây một số tổ chức gọi là NGO, ngụy danh từ thiện, đă họp nhau, công khai mời cán bộ cao cấp của Việt cộng sang bàn thảo (theo báo điện tử Thanh niên cs, bài viết ngày 16-12-05 của Việt kiều Lê xuân Khoa, và bài VA-NGO: MạngLướiTừThiện hay CôngTácChinhTrị? của Thanh J. Ng (Dec. 20-2005).

     Đây là thách đố trắng trợn nhất đối với tập thể người Việt quốc gia hải ngoại.

     Nếu chúng ta không có thái độ thích đáng th́ trong lương lai không xa điều này sẽ xẩy ra thường xuyên không ǵ cản nổi. Bọn ngụy Quốc gia đang tập hợp lại, dưới danh nghĩa này hay danh nghĩa khác, để tiếm danh người Việt hải ngoại về hợp tác với bạo quyền Cộng sản dưới chiêu bài ‘đấu tranh dân chủ’, nhưng thực chất chỉ là làm tay sai cho chúng và làm đẹp cho chính quyền bạo ngược cuả chúng. Từ đó việc mất các Cộng đồng của ta vào tay cộng sản sẽ đương nhiên phải tới, đúng như NQ36 đă nhằm, và v́ vậy cuộc tranh đấu giành lại tự do của đồng bào quốc nội cũng bị ảnh hưởng không ít.

     Trước t́nh h́nh đó chúng ta phải làm ǵ để có thể đối phó hữu hiệu?

     Theo thiển ư chúng tôi, trước hết chúng ta cần phải nhập cuộc, củng cố lại hàng ngũ, nắm thế chủ động, không cho bọn nằm vùng và tay sai múa gậy vườn hoang. Muốn thế th́ không có cách ǵ hơn là phải liên kết với nhau, theo một phương thức thích hợp nhất với hoàn cảnh của ta: kết hợp đấu tranh trên cùng một lập trường Quốc gia chân chính, nhưng không thống nhất thành một tổ chức chặt chẽ.

     Từ quan niệm đó, chúng tôi đề nghị 2 điểm:

            1/ Tất cả những người Quốc gia chân chính có quyết tâm bảo vệ chính nghĩa Quốc gia; quyết liệt đấu tranh giải thể chế độ cộng sản; dứt khoát chống mọi tổ chức và cá nhân có lập trường ḥa hợp ḥa giải một chiều với Việt cộng; không cộng tác, không liên lạc, không tham dự bất cứ sinh hoạt nào của các tổ chức nói trên và ngoại vi của chúng, dù dưới danh nghĩa nào; không có bất cứ lời nói, bài viết, hành động nào, công khai hay hàm ư, làm lợi cho cộng sản; phải tập hợp lại để sát cánh đấu tranh chống bọn cộng sản nằm vùng và tay sai.

            2/ Phải có một chủ trương đường lối đấu tranh minh bạch cho cả tập thể, được thể hiện trong một bản Lập Trường Chính trị, đưa ra những nét chính về lập trường của người Việt Quốc gia hải ngoại đối với các vấn đề hệ trọng liên quan đến cộng đồng và quê hương. Nó sẽ nói rơ cho mọi người biết lập trường thật sự của người Việt tỵ nạn như thế nào, để bọn cộng sản và tay sai không thể mập mờ lợi dụng. Tài liệu này sẽ được phổ biến rộng răi để vận động sự ủng hộ của đồng hương. Nếu được đông đảo hưởng ứng th́ đây sẽ là bước tiến rất quan trọng trong công cuộc vận động đoàn kết người Việt tỵ nạn để đấu tranh bảo vệ cộng đồng và hỗ trợ đồng bào quốc nội.

     Thưa quư Đồng hương, quư Cộng đồng, Đoàn thể và quư Chiến hữu,

     T́nh thế đă cấp bách lắm rồi. Bọn nằm vùng và đám tay sai trở cờ đón gió không c̣n coi tập thể người Việt Quốc-gia ra ǵ. Chúng đang được lệnh tập hợp lại, càng đông càng hay, cả thật lẫn giả, để công khai nối kết trong ngoài, tiếp tay bạo quyền cộng sản khống chế các cộng đồng của ta.

     Chúng tôi thiết tha kêu gọi tất cả mọi người Việt tỵ nạn cộng sản, các tổ chức Cộng đồng, các Đoàn thể chống Cộng, các Chiến hữu QL/VNCH vẫn một ḷng đấu tranh cho Chính nghĩa Dân tộc, hăy tích cực đóng góp ư kiến, sốt sắng bày tỏ Lập Trường của ḿnh để có tiếng nói mạnh mẽ, không cho cộng sản và tay sai tự tung tự tác mua bán các Cộng đồng của ta.

     Xin hăy cùng nhau tích cực đứng ra gánh vác sứ mạng thiêng liêng bảo vệ Cộng đồng giải cứu quê hương.*

     Trân trọng,

     Hải ngoại ngày 12 tháng 1 năm 2006

     (Xin xem danh sách dưới bản Lập Trường Chính Trị đính kèm) 

* Quư Đoàn thể và Chiến hữu tán thành bản Lập Trường này, xin gửi về địa chỉ dưới đây:

     Lập Trường Chính trị,  P.O. Box 8975,  Newport Beach,  CA 92658-0975

     Email: ttnvqghn@yahoo.com - dinhmai0002@yahoo.com - hoang_dao@hotmail.com

(Xin xác định, bản danh sách những tổ chức hay cá nhân đứng tên sẽ chỉ được dùng vào mục đích duy nhất là ủng hộ bản Lập Trường Chính Trị này. Việc sử dụng danh sách này vào bất cứ mục đích nào khác đều đương nhiên vô giá trị).


     Một đề nghị về

LẬP TRƯỜNG CHÍNH TRỊ CỦA NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA TỴ NẠN CỘNG SẢN                                                                                        

     Đất nước Việt-Nam là của tổ tiên ta để lại. Dân tộc ta đă bao đời hy sinh xương máu để bảo vệ, bồi đắp non sông, tạo nên một giang sơn gấm vóc. Nhưng từ hơn nửa thế kỷ nay dân ta đă phải chống lại một thứ giặc nội xâm cực kỳ gian hiểm tàn độc, do Hồ chí Minh và bè lũ gây ra. Hồ đă đem chủ nghĩa cộng sản vào đất nước ta, đẩy dân ta vào thảm cảnh chiến tranh, làm chết hàng mấy triệu dân lành cùng thanh niên ưu tú, làm tiêu tan biết bao nhiêu tài sản quốc gia. Chính y và cộng-đảng đă cai trị dân ta bằng độc tài sắt máu, bóp chết tự do, ḱm kẹp dân trí, làm băng hoại xă hội, khiến cho dân ta đói nghèo, nước ta lạc hậu, tham nhũng vào bậc nhất nh́ thế giới. Trong lịch sử nước ta chưa bao giờ có một chính quyền giết hại dân ḿnh một cách có hệ thống, quy mô, và tàn bạo như thế. Cũng chưa bao giờ có một bọn cầm quyền, chỉ v́ quyền lợi phe nhóm mà ḱm hăm sức tiến cuả cả một dân tộc như thế. Lại cũng chưa bao giờ có một chính quyền như của Hồ và bè đảng y, đă dâng đất hiến biển của tổ tiên cho kẻ thù truyền kiếp Bắc phương, Trung cộng, như thế.

     Không những vậy, chúng c̣n ra sức quậy phá các cộng đồng tỵ nạn của ta, để mong khống chế, ḅn rút tài vật và chất xám dồi dào của người Việt hải ngoại, hầu củng cố chế độ độc tài vô luân, lấy bạo lực và tham nhũng làm quốc sách, của chúng.

     Trước t́nh thế nói trên, chúng tôi những người Việt-Nam Quốc gia tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại đứng tên dưới đây, xin long trọng xác định lập trường như sau:

     1/ Đối với Nghị quyết 36 (NQ36) của bạo quyền Hà-Nội.

     Là những người tỵ nạn cộng sản gốc Việt-Nam nhưng nay phần lớn đă là công dân các nước sở tại, chúng tôi khẳng định:

     - Việt cộng không có bất cứ quyền hành ǵ đối với tập thể này, mà bạo quyền Việt cộng trâng tráo gọi là người Việt ở nước ngoài, coi như một phần thần dân của chúng, và, theo tinh thần nghị NQ36, vẫn thuộc quyền quản trị của chúng. Đây là một âm mưu hoàn toàn bất chính, bất hợp pháp, nhằm lũng đoạn, khống chế, và khai thác tập thể người Việt tỵ nạn hải ngoại.

     - Các cán bộ cộng sản và bọn tay sai nằm vùng chỉ là một thiểu số nhỏ nhoi trong các Cộng đồng người Việt tỵ nạn. Chúng không hề đại diện cho tập thể người Việt Quốc gia chân chính hải ngoại, mà thực chất chỉ là những đảng viên Việt cộng lộn ṣng vào hàng ngũ người Việt tỵ nạn để thực hiện NQ36, cùng với một số cặn bă của người Việt Quốc-gia đă trở cờ đón gió đi theo chúng.

     Chúng tôi cực lực lên án và tố cáo hành vi bất hợp pháp trắng trợn này của Việt cộng trước dư luận thế giới và các chính quyền địa phương, đặc biệt là Hoa kỳ.

     2/ Đối với đảng và nhà nước Việt cộng.

     Trước thảm trạng mà cả thế giới đều đă thấy rơ:

     -  Việt-Nam hiện là một trong vài nước c̣n lại trên mặt đất vẫn đi theo chủ nghĩa cộng sản, một chủ nghĩa phản khoa học, phản nhân tính, đă bị đào thải ở khắp nơi, kể cả tại nước đầu đàn sản sinh ra nó là Liên bang Xô viết. Việt cộng hiện vẫn đang ḱm kẹp dân tộc Việt-Nam trong một chế độ vô cùng bạo ngược, tự do bị cướp đoạt, nhân quyền bị chà đạp, tôn giáo bị khủng bố, đất nước độc tài, lạc hậu, và tham nhũng vào bậc nhất thế giới.

     - Nhân dân Việt-Nam thuộc đủ tầng lớp, từ nông dân thợ thuyền, trí thức, đến đảng viên, và ngay cả đến các bậc tu hành, đă phải liên tục lên tiếng phản đối, đ̣i hỏi tự do, công bằng và no ấm. Đă có hàng trăm vụ biểu t́nh lớn nhỏ xảy ra ở khắp nơi để chống lại bọn cầm quyền.

     Dù vậy cộng đảng vẫn một mực ngoan cố, không những không chịu phục thiện mà c̣n ra sức đàn áp người dân, bất kể các sự phản đối và lên án kịch liệt của quốc tế.

     Chúng tôi cực lực lên án chính sách dă man tàn bạo của đảng và nhà nước Việt cộng.

     Chúng đang đi ngược lại trào lưu dân chủ và nhân quyền, là xu thế không thể đảo ngược của nền văn minh nhân loại hiện đại.

     3/ Đối với cộng sản nằm vùng và tay sai.

     Sau khi xâm lăng, cưỡng chiếm VNCH để mở rộng đế quốc cộng sản, bạo quyền Hà-nội c̣n vươn tay ra nước ngoài đánh phá các cộng đồng tỵ nạn Việt-nam.

     - Với ư đồ nắm các cộng đồng tỵ nạn, đồng thời nhúng tay sâu hơn vào chính trường Hoa-kỳ, Việt cộng đă gài rất nhiều cán bộ nằm vùng vào lớp người tỵ nạn Việt-Nam. Chúng c̣n quyến dụ một số người tỵ nạn làm tay sai cho chúng, và đă cùng nhau thường xuyên đội lốt người Quốc gia, dùng chiêu bài chống Cộng để khuấy phá các cộng đồng người Việt tỵ nạn, đồng thời phần nào tác hại cho cả các cộng đồng sở tại khác.

     - Đây là mối nguy rất lớn cho tập thể người Việt Quốc gia hải ngoại. Một mặt nó gây tỵ hiềm, chia rẽ trong hàng ngũ người Việt Quốc gia, nhằm làm tê liệt các hoạt động chống cộng của ta; một mặt chúng ra sức tuyên truyền vận động cho các chiến dịch giao lưu về mọi mặt của chúng: văn hóa, xă hội, tôn giáo, kinh tế, chính trị. Mục đích tối hậu của chúng là khống chế các cộng đồng tỵ nạn, bẻ gẫy mũi tấn công quốc tế vận của ta, và khai thác tiềm năng kinh tế, tài chính, cùng chất xám dồi dào của người Việt hải ngoại.

     Chúng tôi cực lực tố cáo mưu đồ đen tối này của Việt cộng, và mạnh mẽ lên án bọn phản bội, tiếp tay cho chúng. Chúng tôi kêu gọi đồng hương đừng để bị mắc mưu chúng, dù chúng có khoác danh nghĩa ǵ, tốt đẹp đến đâu. Đối với chúng ta, những người Quốc gia chân chính, mọi chủ trương chống Cộng thật sự đều phải có 3 yếu tố:

     * Phải xác định rằng ḿnh là người Quốc gia, thay v́ tự ḿnh chối bỏ chính nghĩa Quốc gia, như không chào cờ Quốc gia, không hát quốc ca, nhục mạ chế độ và Quân lực VNCH, không bao giờ dám thẳng thắn và mạnh mẽ lên án những tội ác tầy trời của Hồ chí Minh và Cộng đảng của y, trái lại c̣n luôn luôn t́m cách vuốt ve xu nịnh đề cao chúng.

     Không có yếu tố này th́ coi như đă tự bán ḿnh cho bạo/ngụy quyền cộng sản;

     * Phải có chủ trương đường lối chống cộng rơ ràng, dứt khoát, trước sau như một, và thi hành cho đúng, chứ không nói một đằng làm một nẻo, miệng nói chống cộng nhưng tay lại thông đồng với cộng, thực hiện NQ36, như vận động ḥa hợp ḥa giải một chiều, t́m mọi cách để xóa bỏ lằn ranh Quốc/cộng, xóa bỏ tất cả những ǵ liên quan đến miền Nam Tự do trước kia, đến ngày Quốc hận, đến danh xưng và ư nghĩa cuộc Tỵ nạn t́m tự do của người Việt Quốc gia, thậm chí c̣n lén lút mời cả cán bộ cao cấp của ngụy quyền Việt cộng sang họp hành chỉ đạo.

     Không có yếu tố này th́ không thể là những nhà tranh đấu chân chính cho chính nghĩa tự do.

     * Phải xác định rơ cái thế đấu tranh của ḿnh: dựa vào đa số đồng hương chống cộng chứ không chạy theo đám cộng sản nằm vùng hay bọn phản tỉnh trá h́nh. Không xây dựng cho có yếu tố này mà lại hành động khuất tất, lén lút đi lại với bọn nằm vùng, gây chia rẽ để cướp đoạt các tổ chức Quốc gia, lập các tổ chức ma để khoa trương sức mạnh giả, th́ chỉ có cái thế của kẻ chạy cờ kiếm cháo, không thể đấu tranh với một bạo quyền quỷ quyệt.

     Tại sao tranh đấu cho tự do nhân quyền của cả một dân tộc mà lại phải chối bỏ chính nghĩa của ḿnh, phải lén lút hoạt động với địch? Đó chỉ là những hành động bất chính, phản bội, của những kẻ đại vô liêm sỉ. Người Quốc gia chân chính không có loại này.

     4/ Đối với chủ trương ḥa hợp ḥa giải với Việt cộng.

     V́ là người tỵ nạn sống tại các nước tự do, chúng tôi ư thức rất rơ tinh thần sinh hoạt dân chủ.

      - Chúng tôi công nhận rằng ở các nước tự do mỗi người mỗi tổ chức đều có quyền có ư kiến, và chủ trương đường lối hành động riêng của ḿnh. Do đó, trên nguyên tắc, ai hay tổ chức nào muốn ḥa hợp ḥa giải một chiều với Việt cộng th́ đó là quyền của họ.                     

     Tuy nhiên, trên phương diện đấu tranh, nếu chủ trương đường lối đó trực tiếp hay gián tiếp làm hại cho chính nghĩa Quốc gia, làm lợi cho bạo quyền Việt cộng – như chủ trương nói trên, th́ người Quốc gia có toàn quyền vạch ra và chống lại.

     - Đối với người Quốc gia tỵ nạn cộng sản th́ chủ trương ḥa hợp ḥa giải một chiều với bạo quyền cộng sản là điều tuyệt đối không thể chấp nhận được. Đây chính là ư đồ mà Việt cộng hằng khuyến dụ thực hiện từ lâu: ḥa hợp trước, ḥa giải sau, cứ nhắm mắt đem nhân tài vật lực về phục vụ vô điều kiện cho đảng và nhà nước cộng-ḥa-xă-hội-chủ-nghĩa đại tham đại ác của chúng trước, rồi sẽ ḥa giải sau, mà không cần biết có sẽ có ḥa giải hay không, bao giờ, và ra sao. Chính chủ trương này đă là nguyên nhân chủ yếu làm mất đi một phần quan trọng cái lợi khí lớn lao nhất của người Việt hải ngoại là sức mạnh tài chánh, đem lại cho Việt cộng gần 4 tỷ mỹ kim mỗi năm.

     Kinh nghiệm xương máu trên nửa thế kỷ qua đă chứng tỏ dứt khoát là chúng ta không thể tin tưởng và khoán trắng cho thiện chí ḥa giải của Việt cộng. Thực tế nhăn tiền càng chứng tỏ chúng không bao giờ chịu ḥa giải với bất cứ ai, ngay cả với người dân trong nước mà chúng đă nắm trong tay từ bao năm nay. Người cộng sản chỉ biết có ăn cướp, giết người, và đàn áp. Nên chỉ những kẻ nằm vùng, xin ăn, và ngu dại mới đi theo chủ trương tàn hại phản bội đó .

     5/ Đối với chủ trương ‘dân chủ đa nguyên’

     Trước sự kiện một số người ở hải ngoại vận động cho giải pháp “dân chủ hóa” chế độ Hà-nội, bằng phương thức ‘đa nguyên đa đảng’, lập trường của chúng tôi như sau:

     - Chúng tôi nhận định: chủ trương đ̣i Việt cộng hủy bỏ điều 4 hiến pháp (dành độc quyền cai trị cho cộng đảng), và xin được sinh hoạt ‘đa nguyên đa đảng’, để ‘dân chủ hóa’ chế độ, là hoàn toàn không thực tế. Đó chỉ là một huyễn tượng (nếu không phải là một cạm bẫy) tai hại khôn lường cho công cuộc đấu tranh cho tự do của đồng bào quốc nội, v́ lẽ:

            * Toàn bản hiến pháp của Việt cộng được viết để thiết lập và duy tŕ quyền thống trị chuyên chính của cộng đảng. Do đó bỏ điều 4 không thôi (hàm ư những điều khoản c̣n lại chấp nhận được) không đủ, mà phải có hẳn một bản hiếp pháp mới do người dân chọn lựa một cách dân chủ.

            * Việt cộng không phải là một đảng b́nh thường như các đảng khác, mà là một “siêu đảng”, một “quái đảng”, một thứ “đảng quốc gia”, v́ nó đứng trên cả hiến pháp, nó lấy đảng kỳ làm quốc kỳ, đảng ca làm quốc ca, lấy đảng chỉ huy cả hành pháp lẫn lập pháp tư pháp, lấy cả tài sản quốc gia làm tài sản của đảng (nuôi đảng để đảng trị dân), bắt quân đội phải trung thành với đảng thay v́ với dân, dùng công an cảnh sát để cai trị dân trong một chế độ vô cùng bạo ngược nhũng lạm, đấu tố và đánh tư sản mại bản để giết dân “cướp sống” tài sản mồ hôi nước mắt của dân, triệt tiêu/vô hiệu hóa tất cả mọi tư tưởng và phần tử bất đồng, bắt dân sống như súc vật (chỉ cho ăn mà không cho nghĩ và nói khác đảng) v.v. trong khi đảng th́ tự do hoành hành, muốn làm ǵ th́ làm, kể cả dâng đất hiến biển của tổ tiên cho kẻ thù, bắt/bán dân làm nô lệ lao động và t́nh dục.

            * Về phía những người Việt hải ngoại chủ trương thỏa hiệp đấu tranh “đa nguyên đa đảng” để “dân chủ hóa” Việt cộng theo kiểu nghị trường, th́ chỉ làm mồi, làm tay sai cho chúng, nếu không biết ḿnh biết người. Lực lượng của họ hầu như không có ǵ ngoài một dúm người, một ít đảng có tên mà không có thực lực, nên không hy vọng ǵ chống chọi được với cái cộng đảng khổng lồ. Vốn liếng của họ hầu như chỉ trông chờ vào áp lực của Mỹ và quốc tế. Mà áp lực đó như thế nào th́ cứ nh́n ngay vào thực tế nhân quyền và tôn giáo tại Việt-Nam hiện nay sẽ rơ.

     Phan văn Khải vừa thỏa thuận với chính Tổng thống Mỹ về các vấn đề trên xong th́ đảng và nhà nước Việt cộng đă thẳng tay đàn áp các tôn giáo dân lập, khủng bố các nhà đấu tranh dân chủ. Đó là chưa kể đến những kinh nghiệm chua xót trước đây về việc tin tưởng và bám theo ngoại quốc.

     - Trong t́nh thế đó, bắt tay với cộng sản là đầu hàng bạo quyền, là tiếp tay cho chúng, một mặt để giúp chúng có danh nghĩa công khai nắm lấy các Cộng đồng tỵ nạn, có danh nghĩa kéo dài thêm ách thống trị lên dân tộc Viêt-Nam khốn khổ; một mặt để cho chúng khoa trương với quốc tế rằng chúng đă được khối 3 triệu người Việt hải ngoại thần phục, để vô hiệu hóa luôn cái lợi khí quốc tế vận của tập thể người Việt quốc gia, và sau cùng để làm mất đi cái thế đấu tranh của người dân trong nước. Chúng tôi hoàn toàn bác bỏ và chống lại chủ trương tai hại này. Mong rằng những ai đi theo đường lối nói trên hăy suy tính kỹ trước khi quá muộn, để khỏi mang tội với đất nước.

     6/ Đối với vấn đề tham dự cuộc bầu cử của Việt cộng.

     Trong tất cả các xă hội cộng sản, ai cũng biết bầu bán chỉ để làm v́, để hợp pháp hóa chính quyền cướp được, nhưng thực chất th́ hoàn toàn bịp bợm.

     - Dưới chế độ xă hội toàn trị Việt-Nam, cộng đảng được coi là tối thượng nên mọi cuộc bầu cử đều theo thể thức “đảng cử dân bầu”, tuyệt đối vô giá trị. Nền nếp đó đă ăn sâu vào xă hội, không phải v́ người dân tự nguyện chấp nhận mà v́ bộ máy ḱm kẹp khổng lồ và guồng máy tuyên truyền bịp bợm, khủng bố tinh thần, vĩ đại.

     V́ vậy muốn có bầu cử tự do th́ phải loại bỏ vai tṛ của cộng đảng trong khắp các cơ chế nhà nước, phải trả quân đội về cho quốc gia và phi-chính-trị-hóa nó, phải giải tán bộ máy công an cảnh sát chính trị, phải vô hiệu hóa guồng máy tuyên truyền nhà nước, phải có một nền tư pháp độc lập, phải ngưng lấy tiền của dân để nuôi đảng, và trước nhất phải có tự do truyền thông, tự do sinh hoạt chính trị, theo một mẫu mực quốc tế.

     - Thực tế cho thấy những điều kiện tối thiểu cho một cuộc bầu cử tự do và công bằng tại Việt-Nam hiện nay hoàn toàn không có. Không những không có mà lại chỉ có những điều kiện làm lợi cho bạo quyền, làm hại cho đồng bào: cộng đảng th́ vẫn rất mực ngoan cố, những người chủ trương thỏa hiệp đấu tranh “dân chủ đa nguyên” hải ngoại th́ không có thực lực mà chỉ có tinh thần “ḥa hợp trước ḥa giải sau”. Thêm nữa, nếu Việt cộng đợi cho đến gần ngày bầu cử mới tháo khoán cho ‘dân chủ đa nguyên’, bỏ điều 4 hiến pháp làm bùa phép, th́ e các nhà dân chủ cả trong lẫn ngoài nước, giả như có ai thực sự muốn đua, có chạy giỏi cách mấy cũng sẽ bị thua nhục nhă (nhưng sẽ được tô vẽ là thua “trong danhdự”) và được ban cho chút ít để thưởng công.

     Trước viễn tượng đó chúng tôi phản đối đến cùng một cuộc bầu cử đa nguyên kiểu tiền chế. Nó hoàn toàn chỉ là một bản kịch vụng về, trơ trẽn. Nếu cuộc bầu cử này lại có cả những nhà ‘dân chủ đa nguyên’ hải ngoại về tham dự th́ hậu quả, như đă nói trên, lại c̣n lớn lao hơn nữa. Chúng tôi xác định chỉ ủng hộ đồng bào quốc nội tham dự một cuộc bầu cử tự do, với những điều kiện bảo đảm tối thiểu.

     7/ Đối với phong trào dân chủ quốc nội.

     Người Việt tỵ nạn t́m tự do ở nước ngoài không ai không muốn nh́n thấy đồng bào quốc nội được sống một cuộc đời tự do no ấm.

     - Trên nguyên tắc, là người Quốc gia tranh đấu cho tự do nhân quyền của đồng bào quê nhà, chúng tôi luôn luôn ủng hộ tất cả những ai dũng cảm đứng lên chống đối chính sách độc tài đảng trị của Việt cộng. Vấn đề chỉ là: làm sao để biết được ai là người thực tâm tranh đấu cho tự do dân chủ để hải ngoại ủng hộ cho đúng. Trong t́nh thế hỗn mang hiện nay, đó là một vấn nạn lớn, phải giải quyết, nếu không sẽ vô cùng tai hại.

     Kinh nghiệm mới đây –qua vụ Phong trào Dân chủ của ông Hoàng minh Chính- đă cho thấy rơ sự khó khăn lớn lao này. Ngoài mục đích đi chữa bệnh, hai mục đích khác trong cuộc Mỹ du của ông Chính là, đưa giải pháp 3 bên để giải quyết vấn đề Việt-Nam, và thống nhất phong trào dân chủ trong và ngoài nước, đều bị thất bại. Nguyên do là giải pháp không đúng, nhân sự không đúng. Cho nên cần phải thận trọng hơn rất nhiều.

     - Lập trường của chúng tôi về điểm này là: chỉ có đồng bào trong nước mới có khả năng giải quyết vấn đề Việt-Nam. Hải ngoại chỉ yểm trợ, sao cho thật đúng, chứ không có vai tṛ ǵ trực tiếp trong tiến tŕnh giải thể cộng đảng. Chúng tôi phản đối bất cứ thành phần nào tiếm danh người Việt hải ngoại để hợp với những thành phần đấu tranh xấu trong nước (không chứng tỏ được thực tâm chống cộng), mưu đồ qua mặt đồng bào quốc nội để mậu dịch với bạo quyền.

     Chúng tôi khẳng định: đồng bào trong nước, nếu được nhà nước cộng sản “ḥa giải” th́ có lợi, v́ đă nằm trong tay chúng, đ̣i được chừng nào hay chừng đó. Với hải ngoại, nếu “ḥa hợp” với Việt cộng chỉ có thua thiệt. Đó là một sự phản bội, một tội ác.

     - Chúng tôi cũng khẳng định sự tin tưởng mạnh mẽ vào vai tṛ của đồng bào quốc nội trong công cuộc đấu tranh giải thể chế độ cộng sản. Đă có hàng trăm vụ đứng lên chống lại nhà nước, nhỏ từ vài chục người từ Hậu giang lặn lội ra tận Hà-nội để biểu t́nh trưởc trụ sở đảng và quốc hội; trung b́nh từ vài ba trăm người ngày đêm ngồi ở vườn hoa Mai xuân Thưởng để khiếu kiện chính quyền, đ̣i lại ruộng đất; đến lớn hàng vạn nông dân Thái b́nh nổi lên chống thuế má và bất công xă hội, và hàng vạn đồng bào Thượng cao nguyên miền Trung biểu t́nh đ̣i tự do tôn giáo. Họ đă hành động tự phát, không có nhà đấu tranh dân chủ nào lănh đạo. Điều đó chứng tỏ hùng hồn rằng đến một lúc nào đó toàn dân sẽ vùng lên đạp đổ bạo quyền. Cho nên không thể chỉ coi trọng trí thức mà coi nhẹ quần chúng b́nh dân. Có trí thức đấu tranh cho dân chủ dĩ nhiên là quư nhưng không phải lúc nào họ cũng là yếu tố quyết định, và không phải cứ mang danh trí thức đấu tranh dân chủ là xứng đáng để lănh đạo.

     8/ Đối với các chính quyền sở tại, nhất là Hoa-kỳ.

     Là dân tỵ nạn cộng sản nay trở thành công dân các quốc gia sở tại, chúng tôi ư thức rất rơ quyền lợi và trách nhiệm của ḿnh đối với chính quyền địa phương.

     - Dù muốn dù không, nếu đă là công dân hoặc thường trú tại một nước, chúng ta phải tuân hành chủ trương đường lối của chính phủ sở tại. Nhưng điều này hoàn toàn không có nghĩa là chúng ta không có quyền bất đồng và nói lên một cách hợp pháp sự bất đồng đó. Chúng ta biết chính phủ nào cũng có một chiến lược phải thực hiện, cho quyền lợi quốc gia. Nhưng không phải bất cứ chiến thuật thực hiện nào cũng đều đúng và tốt. Người Việt-Nam đă có thừa kinh nghiệm về điều này. Cho nên để tránh khỏi phần nào những ảnh hưởng ngoại lai bất lợi, dân tộc Việt-Nam nói chung, người Việt tỵ nạn nói riêng, phải tự ḿnh có cách liệu lư sao cho thích đáng với t́nh h́nh.

     - Trong phạm vi đấu trường chính trị Mỹ/Việt cộng, chiến lược “diễn biến ḥa b́nh” về lâu về dài, nói chung, rất có lợi cho dân tộc Việt-Nam. Tuy nhiên, về chiến thuật và trong ngắn hạn, người Việt tỵ nạn không phải là không gặp nhiều khó khăn. Dù sao, nếu biết đoàn kết th́ cũng không phải là quá trễ. Để chính quyền hiểu rơ nguyện vọng của người Việt tỵ nạn, không có cách nào khác hơn là chúng ta phải đoàn kết để có sức mạnh, để tiếng nói được lắng nghe. Người Do Thái mất nước cả mấy ngàn năm mà v́ đoàn kết, kiên tŕ đấu tranh, cuối cũng đă lấy lại được nước. Nên thành bại ở đây chủ yếu là do chính chúng ta. Đấy là con đường người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại chúng ta phải đi.

     9/ Về biện pháp giải thể chế độ cộng sản.

     Người Việt tỵ nạn cộng sản ở nước ngoài hầu như không ai có thể quên quê hương và đồng bào ruột thịt đang sống dưới một chế độ thực dân toàn trị. Trong niềm ưu tư đó, ai ai cũng mong mau có một giải pháp thích đáng nhất cho quốc gia. Đối với chúng tôi,

     - Bởi lập trường đă nêu ở các phần trên, chúng tôi mănh liệt tin rằng: để đem lại tự do no ấm cho đồng bào quốc nội, không có cách nào khác hơn là phải thay thế chế độ chuyên chính hiện hành bằng một chế độ dân chủ pháp trị, trong đó hiến pháp phải do dân thảo, chính quyền phải do dân bầu, tự do dân chủ phải được thực hiện, nhân và dân quyền phải được tôn trọng, các đảng phái và cá nhân phải được sinh hoạt đồng đều theo một mẫu mực văn minh.

     - Bởi đồng bào cả nước đă thấy rơ sự tàn hại của chủ nghĩa cộng sản và bộ mặt quỷ quyệt của bạo quyền Việt cộng, họ đă nổi lên và sẽ nổi lên chống lại đảng và nhà nước cộng sản, nếu chúng không chịu thay đổi. Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng ở ư chí quật cường của dân ta. Chỉ có đồng bào quốc nội mới có khả năng giải quyết vấn đề của đất nước theo con đường có lợi nhất cho dân tộc.

     Với những nhà đấu tranh dân chủ trong nước có lập trường minh bạch, trước sau như một, có can đảm vạch rơ cái tai họa khủng khiếp của chủ nghĩa cộng sản, xác định rơ tội ác của tập đoàn đảng và nhà nước cộng sản, chủ trương thay thế chế độ toàn trị hiện nay bằng một chế độ dân chủ pháp trị, chúng tôi cũng hoàn toàn tán dương và ủng hộ.

     - Đối với chúng tôi, bất cứ cuộc đấu tranh nào chống độc tài Việt cộng cũng phải nhằm vào 4 bước tiến căn bản sau đây, và phải được quy định thực hiện trong một thời hạn rơ rệt, mới được coi là chính đáng:

     *  Trả lại ngay các quyền tự do cho người dân, trước nhất là tự do truyền thông, tự do sinh hoạt chính trị, và tự do tôn giáo;

     *  Trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện những người bị bắt và bị tù đầy v́ lư do chính trị, nhân quyền và tôn giáo;

     *  Thực hiện ngay việc rút hết các đảng viên cộng sản ra khỏi tất cả các cơ chế chính quyền, ưu tiên là quân đội, công an cảnh sát, thông tin tuyên truyền và tư pháp;      

     *  Tổ chức các cuộc bầu cử tự do có quốc tế giám sát, để bầu ra một quốc hội lập hiến và những cơ chế quản trị đất nước.

     - Chúng tôi tin rằng toàn dân Việt-Nam, kể cả những người gốc Việt ở nước ngoài, không mong ǵ hơn là được thấy đồng bào trong nước -bằng cách này hay cách khác- có một đời sống tự do, dưới một chính thể dân chủ pháp trị. Đến khi đó, và chỉ khi đó, khi đất nước đă thật sự chuyển ḿnh theo đường hướng nói trên, người Việt tỵ nạn cộng sản mới làm hết phần ḿnh để giúp đồng bào mau được ấm no hạnh phúc, đất nước mau chóng theo kịp nước ngoài./  

     Hải ngoại ngày 1 tháng 1 năm 2006

     -  Khối Lập Trường Chung: Ủy ban Điều hợp Trung ương

     -  Cộng đồng Việt-Nam nam Cali (chính danh): Bà Nguyễn minh Nguyệt

     -  Khu hội Cựu Tù nhân Chính trị nam Cali: Ông Trần thế Cung

     -  Cộng đồng người Việt Florida: Bác sĩ Nguyễn đức An

     -  Lưc lượng Quân Dân VNCH Nam Ca-li: Cựu Đại tá Phạm văn Thuần

     -  Ủy ban Đoàn kết chống cộng nam Cali: Cựu Dân biểu Phạm ngọc Hợp

     -  Hội đồng Đoàn kết người Việt Quốc gia: Cưu Thẩm phán TCPV Phạm đ́nh Hưng

     -  Việt-Nam Cộng Ḥa Foundation: Bác sĩ Nguyễn xuân Vinh

     -  Diễn đàn Nước VIỆT: Ban Điều Hành