|
BIÊN H̉A ƠI! SAO NHỚ QUÁ!
Cái nhớ của tôi lập lại nhiều lần vào những
thời điểm khác nhau. Nhớ Biên Ḥa là điều có
thật, hay nói cách khác là không giả dối chút
nào.
Đó là những lần một ḿnh vào siêu thị sau giờ
làm việc, chiều nắng hơi nhạt, gió hơi lạnh,
một ḿnh lang thang trong chợ. Chỉ một ḿnh
lang thang, tôi bắt gặp Biên Ḥa trong tầm mắt
ḿnh, tôi sờ Biên Ḥa trong tay ḿnh, tôi ngửi
được Biên Ḥa qua mũi ḿnh qua hàng trái cây
có những trái bưởi vàng rất đẹp. Nhất là khi
thấy những trái bưởi nho nhỏ dáng quen thuộc
như ḿnh đă biết hồi năm nào c̣n thơ ấu. Bà
Nội tôi thường bảo tôi người ta gọi đó là bưởi
Ổi, chỉ to hơn trái ổi xá lỵ một chút, dáng
mảnh khảnh dễ thương như cô con gái mới lớn,
c̣n e ấp, mắc cỡ, mỗi khi ai nh́n vào ngực
chưa bằng trái bưởi ổi của ḿnh. Bưởi Ổi thơm
lắm, mà bưởi tôi thấy trong siêu thị bên nầy
không thơm bằng. Mỗi lần Tết, Bà Nội tôi chưng
bưởi lên bàn thờ là mùi thơm bay xa lắm, tôi
ngồi học bài xa bàn thờ cũng ngửi được. Mùi
thơm được giữ lâu qua đêm rằm tháng Giêng vẫn
c̣n nguyên và có khi c̣n đậm đà hơn trước Tết.
Tôi phải dài ḍng như thế để có ư nói rằng
hương bưởi đă là một phần trong trí nhớ tôi
qua nhiều năm xa quê cũ.
Đến khi về sống tại Biên Ḥa tôi thường thấy
loại bưởi nhỏ nhắn nầy. Tôi mua về để trong
pḥng là thấy đời như tươi thêm, và h́nh như
học bài mau thuộc thêm.
Thử hỏi, trong ḷng tôi có bưởi, trái tim tôi
có bưởi, th́ khi nh́n thấy bưởi sao không nhớ
Biên Ḥa? Không nhớ mới là chuyện lạ!
Từ hồi nào không biết, tôi tự xếp nỗi nhớ ấy
vào loại
nhớ có điều kiện,
tức là mỗi khi thấy bưởi là nhớ Biên Ḥa, hay
có nh́n thấy bưởi tôi mới nhớ! Xin đừng đánh
giá tôi hạn hẹp hay hời hợt, bởi lúc nào ḷng
tôi cũng đầy ắp Biên Ḥa và ngập tràn hương
bưởi.
Tôi tự an ủi và thấy an tâm khi nhớ lại điển
xưa tích cũ: Nỗi nhớ thường đi đôi với ngoại
cảnh và điều kiện. Chúng ta đă biết câu thơ
đầy t́nh cảm qua điển tích Trung Hoa:
“Gió
Thu một tiếng bên tai
Thuần
lư sực tỉnh nhớ mùi Giang Nam”
Đó là chuyện ông quan Trương Hàn thời Trung
Hoa cổ, người đất Giang Nam, trấn nhậm nơi xa,
đến khi gió Thu về gợi nhớ mùi rau thuần và
mùi cá lư là những thức ăn hồi nhỏ, coi như
đặc sản ở quê ông. Nỗi nhớ quê làm ông xao
xuyến, chịu không nổi đến độ từ quan mà về quê
để có dịp gặp lại và thưởng thức món đặc sản
quê nhà bấy lâu xa cách. Tôi nghĩ gió Thu và
mùi thức ăn đặc sản đă làm cho ông nhớ lại quê
xưa như là điều kiện cần thiết vậy.
Phải nói rằng nỗi nhớ quê nhà không h́nh dáng,
không cân đo được, mịt mùng sâu thẳm, mà làm
ḷng người nôn nao một nỗi nhớ quay quắt. Cả
loài vật cũng vậy, câu “Việt điểu Sào Nam
Chi, Hồ Mă Tê Bắc Phong” là một thí dụ.
Chuyện xưa Ngựa Hồ Chim Việt, hay Chim Việt
Cành Nam, Ngựa Hồ Gió Bắc tưởng không xa lạ ǵ
với mọi người, nhưng cũng nên nhắc lại: Chu
Thành Vương nhận con chim của Vua nước Việt
dâng lên, vẫn không khỏi ngạc nhiên khi thấy
con chim trong vườn ngự vẫn chọn cành cây
phương Nam mà làm tổ. Hay con ngựa của Rợ Hồ
dâng cho Hán Vũ Đế, mỗi khi nghe gió bấc về
thường ngoảnh mặt về phương Bắc để hí vang!
Th́ ra, hoàn cảnh và điều kiện làm người ta và
cả loài vật đều nhớ nhà theo cách riêng cũng
không lạ. C̣n tôi, khi có dịp thấy trái bưởi
hay t́nh cờ nghe mùi hương bưởi là nhớ Biên
Ḥa đến xao xuyến cả ḷng!

Dẫu nỗi nhớ Biên Ḥa là mịt mùng, là sâu thẳm,
tôi vẫn như cuốn hút vào những nơi đặc biệt có
nhiều kỷ niệm hay những dấu ấn đầy t́nh
người. Tôi muốn nhắc đến trường Ngô Quyền
trước hết. Đó là thời vàng son của thời mới
lớn, biết suy nghĩ và nhất là biết yêu. Đó là
những kỷ niệm mà cả đời không bao giờ t́m thấy
được. Ở đâu đó, trong kư ức mỗi ngày càng mờ
nhạt, th́ h́nh ảnh ngôi trường xưa càng đậm
nét. Tôi thấy lại thầy Hiệu Trưởng Phạm Đức
Bảo với chiếc Lambretta 2 màu cùng thân h́nh
vạm vỡ và mỗi sáng thứ Hai đầu tuần, Thầy vẫn
thường cầm cái roi đi rảo quanh sân trường xem
có đứa nào không mặc đúng đồng phục để chào cờ
không? Nỗi lo khi gặp Thầy lúc đó bây giờ
là nỗi nhớ khó nói bằng lời! Lời giảng bài
của thầy Phiên (Toán), thầy Cát (Toán), thầy
Lang (Pháp văn), thầy Chước (Anh Văn), cô Oanh
(Sử Điạ), thầy Bích (Triết), thầy Phúc (Lư
Hóa) ngày nào vẫn đầy uy lực trong tôi. Đó là
những nhịp cầu đầu tiên đưa tôi vào đời mà bây
giờ nhớ lại, tôi vẫn thấy cần mang ơn đến trọn
đời. Tiếng xe Lam và tiếng lao xao của đám
đông nữ sinh trước giờ học, áo trắng và giày
không cao gót vẫn là nỗi ám ảnh mỗi khi nhớ
lại trường xưa. Tôi đă ch́m trong tiếng lao
xao đầy quyến rũ ấy để t́m ra một tà áo trắng
để nhớ nhung và yêu mến để khi rời xa tuổi học
tṛ, chỉ c̣n lại một vết sẹo thật sâu bên ngực
trái. Tôi chỉ học ở Ngô Quyền năm cuối bậc
Trung Học, nếu dài hơn và lâu hơn, không chừng
khuôn ngực tôi, cả bên trái và bên phải chập
chùng những vết sẹo không bao giờ lành lặn!
Những lời Thầy Cô giảng dạy mê hoặc tôi đă
đành, mà những tà áo trắng, vài tiếng guốc
khua nhẹ êm và len lén đă khơi trong tôi niềm
nhớ nhung khôn xiết. Ngô Quyền ơi! Trường vẫn
c̣n đó, dù đă qua bao thay đổi, nhưng t́m đâu
được thời xanh tóc và thấy đâu được kỷ niệm
vàng theo thời thơ ấu đă lùi xa?
Tôi sống ở Biên Ḥa lâu hơn thời gian tôi đi
học. Tôi đă đi đến những nơi xa và nơi gần của
Biên Ḥa, những ngơ ngách, những đường rộng
đường hẹp, những vườn cây trái và tiếp xúc
được nhiều giới trong xă hội, nên tôi có thể
nói rằng Biên Ḥa là nơi đất lành mà chim cần
t́m ra để đậu và người cần t́m đến để sinh
sống và làm ăn. Những năm chiến tranh dai
dẳng, Biên Ḥa vẫn không nổ ra những trận giao
tranh lớn và Biên Ḥa vẫn không chịu hậu quả
nặng nề do chiến cuộc gây ra. Phải chăng đất
đai, phong thổ, hay vị trí chiến lược đặc biệt
cùng sự phù hộ của các Đấng Thần Linh đă cho
Biên Ḥa sự vững vàng như thế? Thật là khó lư
giải để thuyết phục một trăm phần trăm, nhưng
có một điểm mà tôi cho là có thể tác động tới
mọi thứ, đó là
tính cách của người Biên Ḥa.
Phải thành thật và công bằng mà nói, người
Biên Ḥa rất hiền hậu và chân thật trong đời
sống, sinh hoạt lẫn giao tiếp! Đó là tôi nói
về cái thời xưa của Biên Ḥa c̣n sau nầy, tôi
không biết. Người Biên Ḥa b́nh dị nhưng không
kém phong lưu trong đời sống! Trong đối xử với
nhau, mọi người đều khoan ḥa, không cự căi
quá mức. Nói năng từ tốn, không nóng vội,
người Biên Ḥa ăn không to miếng, ăn không
nghe tiếng, không gắp lia lịa, mà nhai kỹ và
không nuốt ừng ực, không húp ś sụp. Người
Biên Ḥa ít khi to tiếng với hàng xóm. Đi
không vội mà bước chân vững vàng và đĩnh đạc
làm người Biên Ḥa đầy vẻ chững chạc, tự tin
hơn. Phụ nữ chỉ mỉm cười nửa miệng cũng làm
điêu đứng biết bao anh hùng. Gặp chuyện vui
quá, người Biên Ḥa cũng không cười to tiếng,
có giận hờn, nguời cũng không la lối om ṣm.
Tôi xin kể một chuyện hồi tôi c̣n ở đó, cũng
lớn xộn rồi. Tôi kêu một anh bán cà rem trạc
độ tuổi tôi v́ định mua cà rem. Anh ta bưng
thùng cà rem tới, nhưng tôi đổi ư không mua!
Tôi thấy sắc mặt anh ta hơi đổi khác, tôi hơi
lo, nhưng anh vẫn nói trong hơi thở điều ḥa
và bằng một giọng vừa phải: “Sao không mua
“anh Hai”, cà lem tui ngon lắm mà!”. Tôi biết
ngay là người bán cà rem là dân Biên Ḥa chánh
hiệu, nếu không, tôi sẽ không được yên đâu!
Một chuyện khác là tôi có người quen là Cô
Giáo ở Biên Ḥa. Một ngày không hên, nhà Cô bị
trộm viếng. Tên trộm vừa lấp ló ở chuồng gà
th́ bị cô bắt gặp. Cô chỉ từ tốn hỏi “Ăn trộm
hả?”. Chỉ ba tiếng nhẹ hều như vậy mà tên trộm
hoảng sợ hết hồn trong hai giây, chắc là một
giây ngạc nhiên và một giây cảm động, rồi bẻ
gị lái, chạy bén gót, bỏ lại trước chuồng gà
một chiếc dép đứt quai! Nếu c̣n ở lại, có khi
được Cô giáo hỏi thêm “Mạnh giỏi không”, th́
chắc mừng hết lớn nổi!
Người Biên Ḥa như thế, hỏi sao tôi không
thương không nhớ chứ?

Đă ra vùng ngoại ô Thành phố Biên Ḥa th́ mới
thấy rơ cái dễ thương của vùng đất dễ sống
nầy. Tôi đă đi từ sương sớm tới tối mịt mới về
nhà. Tôi đă lội cùng khắp, tất nhiên là chưa
thể đi hết, và đă thấy Biên Ḥa đẹp biết bao!
Gần nhất là Cù Lao Phố, Cầu Gành hay xa hơn
nữa là Bửu Long, Châu Thới hoặc Tam Hiệp, Long
Thành… Đó là sương, là nắng, là màu mỡ thiên
nhiên, là sức sống trào dâng, và cũng là muôn
vàn khó nhọc.
Ở đâu cũng thấy nhiều mảng xanh mát rượi đến
không ngờ. Những cây bưởi tàng xanh, bày những
chùm hoa trắng làm xao ḷng người thăm viếng.
Trong những mảnh vườn gia đ́nh con con, người
ta trồng đủ loại rau hay hoa cỏ với nhiều màu
sắc mà người nh́n như thấy thỏa măn con mắt
hơn là nghĩ đến dạ dày! Cây, hoa, trái là thơ
là nhạc mà những nốt tṛn trắng hay những âm
giai rời trải từ xa đến gần như một dải lụa
thon mềm trên vai một bậc quư phi. Mọi người
đến đây và trở về đều mang theo ḿnh một cảm
xúc khó quên về một Biên Ḥa màu mỡ đầy hương
vị quê hương. Sự hẹp ḥi không bao giờ tồn tại
được ở Biên Ḥa mà nơi đó có sự hào hiệp,
trọng nghĩa khinh tài, không gian tham, lừa
lọc. Nhà nầy lúc túng cùng có thể sang láng
giềng mượn lon gạo về ăn, xin bó củi về nấu,
xin bó hoa về chưng hay xin bó rau muống về
luộc. Chuyện nhỏ mà! Tôi đang mơ màng về bưởi,
một tác nhân làm nên “Nỗi Nhớ Biên Ḥa” trong
tôi mỗi khi vào siêu thị. Ở đâu cũng bưởi,
trong vườn nhà, bên cạnh sông, ngoài ngơ,
trong sân, trên xe Lam và trong chợ …
Bưởi làm cảm xúc dâng cao, bưởi gây nỗi nhớ
nhà thêm đầy, và bưởi cho t́nh người thêm
ngọt. Tôi miên man với bưởi, tôi nhớ Bà Nội
tôi qua hương bưởi và tôi nhớ Việt Nam mến yêu
qua h́nh ảnh bưởi quen thuộc quê nhà!
Nh́n lại sông Đồng Nai, ở khúc nhớ Biên Ḥa,
tôi lại nghĩ đến những ngày tuổi xanh đầy mơ
mộng. Tôi đă tắm nơi khúc sông nầy, đă bơi
theo nghĩa bóng, những h́nh ảnh con gái xinh
xinh trên bờ sông bên bồi bên lở. Tôi đă một
ḿnh đứng lặng trên Cầu Mát để có những vần
thơ vu vơ vô nghĩa mà bây giờ đọc lại thấy
ngượng ngùng! Sông Đồng Nai bao dung và luôn
rộng mở tấm ḷng với du khách. Tôi chưa thấy
một đáng tiếc nào xảy ra nơi khúc sông tôi ở
cạnh trong suốt thời gian xưa nên tôi kết luận
không vội vàng như thế. Đồng Nai đồng nghĩa
với nước trong gạo trắng, với đồng xanh bát
ngát và ruộng lúa mùa vàng, là nôi Mẹ ấm ḷng,
là cây bưởi trắng hoa, là hương cau trầu thơm
ngát!
Tôi lan man nghĩ đến sương và nắng ở Biên Ḥa.
Sương sớm màu khói nhang rất đẹp. Sương chiều
màu đậm hơn và làm người ta yếu ḷng khi ngắm
lâu! Qua màn sương ấy, tôi mơ màng nghĩ đến
một mối t́nh tuổi trẻ nông nổi dễ tan vỡ như
màn sương và cũng từ màn sương đó tôi nghiệm
ra rằng những bàn tay Mẹ tảo tần qua một nắng
hai sương không dễ ǵ tan trong ḷng những
người con hiếu để. Nắng từ Biên Ḥa hắt ra
cũng mang một sắc thái khác thường. Đứng từ
bên nầy sông nh́n qua bên kia, chúng ta thấy
con nắng (xin lập lại là con nắng, không phải
cơn nắng) nhảy múa như reo vui cùng thiên hạ.
Nắng reo từ tà áo bà ba yêu kiều thiếu nữ,
nắng ríu rít theo những giọng cười của cô gái
chèo đ̣, nắng đùa vui với hạt lúa vàng, nắng
xôn xao với những gia đ́nh nhỏ bé và sum họp
một cách thân t́nh và dễ mến. Những giọt nắng
chiều chảy xuống, đong đưa trên những nhịp Cầu
Gành là bức tranh tuyệt mỹ của thiên nhiên mà
không phải nơi nào trên Tổ quốc ước mơ mà có
được.
Tôi đă đi hơi xa về nỗi nhớ Biên Ḥa? Không
đâu! Tôi vẫn c̣n b́nh tĩnh để thấy quanh ḿnh
những dấu kỷ niệm không dễ phai về một nơi tôi
đă sống qua!

Cù Lao Phố, Biên Ḥa
Trong chúng ta, mỗi người mang một số phận,
mỗi trí óc một suy nghĩ, nhưng tôi tin ḷng
hoài hương th́ chỉ có một, hay ít ra cũng
giống nhau như là một. Tôi nhớ Biên Ḥa có thể
bằng chi tiết khác những đồng hương, nhưng
trong tôi, và trong ḷng những người đồng
hương yêu quư đó chỉ có một Biên Ḥa.
Bây giờ th́ xa lắm rồi với vô vàn kỷ niệm cũ,
chúng ḿnh gặp nhau bây giờ chỉ là để có dịp
nhắc lại thôi, chứ Biên Ḥa vẫn xa và nằm
ngoài tầm tay của chúng ḿnh. Cho nên tôi vẫn
hằng ao ước có một thành phố Biên Ḥa thật gần
gũi và luôn nằm trong tầm tay với. Làm một
Biên Ḥa trên không gian ảo chăng? Nên lắm
chứ! Tôi lại ao ước có một Website về Thành
phố Biên Ḥa thống nhất, không cần ở hai nơi
như Texas hay Cali hay nhiều nơi khác bởi Biên
Ḥa dù trời có lở, đất có long th́ vẫn muôn
đời là một, là nơi dấu yêu cần được luôn nhắc
nhớ, tôn trọng và giữ ǵn. Có Website, dù là
ảo nhưng mỗi lần mở ra là thấy Biên Ḥa một
bên với trường xưa bạn cũ, với tiếng cười nói
thật vui của bạn bè, tiếng ồn ào của bến xe
Lam, tiếng vọng chuông chùa ưu tư trầm vắng
buổi chiều, hồi chuông ngân giáo đường buổi
sớm, hay nỗi vắng im của quán cóc cà phê lẻ
loi mà không cô độc, hay tiếng ́ ầm của sóng
nước Đồng Nai chảy hoài như không bao giờ cạn.
Gần nhất, tôi ao ước có lần được trở về thăm
lại Biên Ḥa, một ḿnh cũng được, hay với ai
đó mà tôi có cảm t́nh đặc biệt càng hay!
Về để nh́n lại ngôi trường xưa đă làm ḿnh lắm
lần nhung nhớ, để thấy t́nh người vẫn c̣n,
t́nh Thầy Tṛ vẫn y nguyên, để ngửi lại trọn
vẹn mùi hương bưởi toát ra từ những chùm hoa
trắng tinh nở sớm bằng đất Biên Ḥa, bằng nước
Đồng Nai, và qua sự chăm bón của những bàn tay
Biên Ḥa chính hiệu, không cần vay mượn hương
bưởi Mỹ hay Mễ ở nơi xa ngoài Tổ quốc nầy.
Không biết đêm nay tôi c̣n thao thức và trăn
trở với nỗi nhớ Biên Ḥa hay không?
Trần Kiêu Bạc
Lập Đông 2009

Sông Đồng Nai, Biên Ḥa |