Quốc Gia Hành
Chánh    >> Home


BẮT TAY VỚI TRUNG CỘNG COI CHỪNG MẤT CẢ BÀN TAY

     Người viết không muốn nhắc đến vụ án “Cách Mạng Ruộng Đất”, vụ án “Giai Phẩm Nhân Dân”, vụ án “Lừa dối nhân dân” khoảng ¾ thế kỷ hầu đưa hằng triệu thanh niên hai Miền Nam Bắc vĩ tuyến 17 vào ḷ sát sinh của một cuộc chiến “nồi da xáo thịt”…trước 1975.Thay v́, khôn ngoan hơn, yêu nước thương ṇi hơn, đảng CSVN đă không thành lập cái gọi là Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam và lách né khỏi trận cuồng phong chiến tranh lạnh tương tự các quốc gia bị chia đôi khác như Tây Đức và Đông Đức, Nam Hàn và Bắc Hàn,Trung Hoa Quốc Gia và Trung Hoa Lục Địa…
     Người viết cũng không muốn nhắc lại những trọng tội khác như đảng CSVN đă đưa hằng trăm ngàn quân cán chính VNCH, lúc đó, đa phần trong số nầy hăy c̣n là những thanh niên đầy sức sống, đầy năng lực sản xuất vào những ḷ sát sinh tập thể, phải chết dần ṃn một cách hoang phí. Người viết cũng cố quên đi một trọng tội khác mang đầy nghịch lư, đó chính là trọng tội “diệt tư sản mại bản” đă khiến không biết bao nhiêu người bị mất tài sản lẫn mạng sống. Bây giờ họ lại cầu khẩn, ngại ngùng nâng niu tư sản mại bản qua “kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa”. Đầy nghịch lư, bởi lẽ, chủ nghĩa xă hội làm ǵ có thể sống chung với kinh tế thị trường. Đầy nghịch lư, bởi v́, lúc th́ ra lệnh tận diệt v́ “vô sản thề không đội trời chung với tư sản”; khi lại mời gọi. Như vậy, lúc nào đúng, lúc nào sai? Nếu trước đây diệt tư sản là sai th́ tài sản của nạn nhân phải được trả lại cả vốn lẫn lời, nhưng c̣n mạng sống của các nạn nhân th́ tính sao đây? Nạn nhân của các trận đánh tư sản, nạn nhân của khẩu quyết “ai thắng ai”, “vô sản c̣n, tư bản phải mất”, “vô sản bách chiến bách thắng” đă khiến cho hằng triệu sinh linh đă bỏ mạng v́ những khẩu quyết đó, ai chịu trách nhiệm đền mạng đây? Nhưng nếu trước kia đảng làm đúng (diệt tư sản mại bản), bây giờ chạy theo tư bản, tức kinh tế thị trường là sai, là không nghe lời Mác-Lê và Bác Hồ dạy. Như vậy, một khi đảng không c̣n nghe lời Bác dạy, không c̣n kính trọng Bác, khinh thường Bác th́ tại sao c̣n giữ thành phố mang tên Bác và hăy c̣n giữ lăng tẩm để buôn bán xác chết của Bác? Trước hoặc sau, đảng bắt buộc phải có một lần sai trong vấn đề diệt hoặc cầu khẩn mời gọi tư sản. Cứ sai, cứ xin lỗi quốc dân, mượn sinh linh của dân tộc để làm pḥng thí nghiệm th́ đảng c̣n tiếc ǵ mà không giải tán để trả lại quyền quyết định vận mạng của đất nước cho toàn dân?
     Tạm để một bên những điều nghịch lư kỳ quái đó, dù rằng, cứ sau mỗi một sai lầm, sau mỗi một vụ án, sau mỗi một chính sách đầy nghịch lư, đảng CSVN đều phạm một trọng tội với quốc dân - đặt trên căn bản đất nước nầy là của toàn dân và hoàn toàn không phải là gia bảo của bất cứ một cá nhân hay một tập đoàn thống trị nào - Với những trọng tội nầy, hằng vạn người, hằng trăm ngàn mạng sống, hằng triệu lương dân đă trở thành nạn nhân lót đường một cách kinh khiếp chỉ để phục vụ tham vọng của một tập đoàn thay v́ phục vụ cho quyền lợi tối thượng của dân tộc.
     Trong bài nầy, người viết chỉ muốn làm nổi bật tham vọng bành trướng toàn cầu của Trung Cộng và làm sáng tỏ hơn tội bán nước của đảng CSVN cho quan thầy Trung Cộng; tội chà đạp lên sinh mạng của dân tộc để mà tồn tại, để mà hănh tiến của đảng CSVN bất kể mọi thủ đoạn, mọi lừa bịp, mọi ngụy biện ngây ngô và trơ trẽn cũng chỉ v́ muốn giữ nguyên vị trí thống trị dù phải nhục nhă qú gối trước ngoại bang.

        TRUNG QUỐC MUÔN ĐỜI VẪN NUÔI MỘNG BÁ QUYỀN, BÀNH TRƯỚNG:

     Mộng bành trướng và bá quyền nầy,Trung quốc đă thể hiện rơ nét qua lịch sử cũng như qua những biến cố cận kim.
     I. Chứng minh bằng những dữ kiện lịch sử:
    
* Năm 221 trước Công Ngyên vua Tần đă chinh phục hết các nước lân bang và thống nhất Trung Quốc, đóng đô ở Hàm Dương (trong tỉnh Thiểm Tây ngày nay). Sau khi thiết lập chế độ quân chủ chuyên chế, làm chủ cả lưu vực Hoàng Hà và Dương Tử Giang, nhà Tần lại chinh phục các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây và Quí Châu ngày nay. Đến năm 207 trước Công Nguyên, nhà Tần sụp đổ, nhà Hán  lên thay cho đến 220 sau Công Nguyên.Qua hai thời kỳ trị v́ Tiền Hán c̣n gọi là Tây Hán và Hậu Hán c̣n gọi là Đông Hán, Trung Quốc đă nới rộng thêm bản đồ. Phía Nam, họ xâm chiếm tỉnh Vân Nam và miền Bắc Trung Việt; phía Bắc, họ chiếm vùng Bắc Triều Tiên,tỉnh Liêu Ninh và một phần lănh thổ của Nội Mông ngày nay. Các triều đại cứ tuần tự nối tiếp nhau, nhưng triều đại nào lên ngôi th́ mục tiêu vẫn là chinh phục đất đai và xâm lăng nước khác. Sau nầy, qua nhiều thời kỳ khác nhau, họ đă tuần tự nuốt trửng Măn Châu, Mông Cổ, Tân Cương, Tây Tạng nhằm xích hoá hoặc đồng hoá các dân tộc thiểu số Măn, Mông, Hồi,Tạng…
     * Đối với nước ta, kể từ khi nhà Hán xâm lăng Nam Việt cho đến khi Ngô Quyền dựng nền độc lập năm 938 là thời kỳ Bắc thuộc lần thứ nhất; kể từ khi nhà Minh xâm lấn nước ta cho đến khi bị Lê Lợi đánh đuổi ra khỏi bờ cớ 1428 là thời kỳ Bắc thuộc lần thứ hai.Một sự kiện đau thương mà Tổ Tiên của chúng ta đă phải trả bằng máu xương và nước mắt mà một đứa trẻ thơ cũng c̣n nhớ: Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây. Đảng và nhà nước CSVN vốn là “đội tiên phuông của giai cấp công nông” lẽ nào lại không biết.Không biết, mù, làm sao đi đầu, dẫn đạo giai cấp công nông cho được, phải không? Ngược lại, nếu thừa biết đi với Trung Cộng là đưa cả dân tộc xuống vực sâu của nô lệ mà vẫn “kư hôn ước” th́ đảng CSVN v́ cái ǵ? V́ muốn bám víu quyền thống trị, v́ quyền lợi của tập đoàn hay v́ bản chất làm tai sai ngoại bang? Xét cho cùng, bất kể v́ lư do ǵ cũng đưa đến kết qủa bán nước mà thôi!
     II. Chứng minh bằng những diễn biến cận kim:
     * Dù bị kềm chế bởi chủ thuyết Mác-Lê “vô sản một nhà” và chỉ “đế quốc mới có xâm lăng”, nhưng Trung Cộng vẫn không thể che giấu được tham vọng bá quyền muôn đời của ḿnh qua chiến tranh dai dẳng ở biên giới Nga-Hoa; chiến tranh trung hạn ở Cambodia (1975-1978), qua 20 ngàn cố vấn,Trung Cộng muốn mượn bàn tay Polpot để tàn sát những thành phần Khmer chống họ hầu dọn đường cho chiến dịch Nam chinh ; chiến tranh chớp nhoáng ở biên giới Việt-Hoa năm 1979.Chiến tranh nào cuối cùng cũng chỉ nhằm mục đích xâm lăng, nới rộng bá quyền hoặc lănh thổ của họ mà thôi.
      * Vấn đề Bắc Hàn: Lợi dụng lúc Hoa Kỳ đang bận tâm ở chiến trường Afghanistan, đang quằn quại bị thương ở chiến trường Iraq,Trung Cộng lợi dụng Hội Nghị nhằm kiểm soát vũ khí hạch tâm tại Bắc Hàn như một sách lược xâm lăng bằng ngoại giao của họ.Thật vậy, trong t́nh trạng động mạch bị rỉ máu của Hoa Kỳ tại Trung Đông,Trung Cộng thừa biết dân chúng Hoa Kỳ không bao giờ cho phép chính quyền nước nầy động binh tại Bắc Hàn.Cho nên, khi nào chiến trường Iraq càng tồi tệ và càng bất lợi đối với Hoa Kỳ,Trung Cộng liền xen vào thúc đẩy Bắc Hàn để nước CS tay sai nầy càng có những lời nói ngông nghênh hơn hầu làm lợi cho mưu đồ bành trướng của Trung Cộng tại các quốc gia Hồi Giáo dầu hoả Trung Đông và đồng thời tạo cho ḿnh thế đứng quan trọng trong việc thúc đẩy Bắc Hàn tôn trọng cam kết mà họ đă kư với Liên Hiệp Quốc năm 1999 và cũng để làm nhẹ đi áp lực của Hoa Kỳ về sự bất quân b́nh của cán cân mậu dịch giữa Mỹ-Hoa từ nhiều năm qua.
     Khởi thủy, Hoa Kỳ muốn đưa vụ Bắc Hàn vi phạm hiệp ước kiểm soát vũ khí hạch tâm ra Liên Hiệp Quốc xét xử.Chọn phương thức giải quyết nầy, nếu được Bắc Hàn chấp thuận, Hoa kỳ rất có lợi.Lợi ở chỗ Hoa Kỳ chỉ đặt vấn đề Bắc Hàn phải tôn trọng hiệp ước đă kư kết và xa hơn nữa là chính quyền B́nh Nhưỡng phải tôn trọng nhân quyền tại xứ sở của họ. Đổi lại và cùng lắm , Hoa Kỳ và thế giới sẽ viện trợ kinh tế và nhân đạo cho dân chúng Bắc Hàn.Chấm và hết!
     Ngược lại, qua sự “bảo hộ” của Trung Cộng, Bắc Hàn khăng khăng đ̣i hội nghị tay đôi chỉ giữa Hoa Kỳ và Bắc Hàn mà thôi.Nếu Hoa Kỳ chấp nhận hội nghị tay đôi, Bắc Hàn sẽ có nhiều cơ may đặt điều kiện để trả giá.Giá mà Bắc Hàn sẽ mặc cả là Hoa Kỳ phải rút quân ra khỏi Nam Hàn,bảo đảm không xâm lăng Bắc Hàn, viện trợ kinh tế cho Bắc Hàn, cho phép Bắc Hàn xây dựng ḷ chế biến vũ khí nguyên tử phụng sự hoà b́nh …để đổi lấy chỉ mỗi một việc là Bắc Hàn sẽ cam kết ngưng chế biến vũ khí hạch tâm. Hậu quả sẽ nặng nề hơn và Trung Công sẽ gặt hái được nhiều lợi điểm hơn v́ hành động ngông nghênh của Bắc Hàn đă khuyến khích các nước nhược tiểu, nhất là các thành phần cực đoan khác coi thường Hoa Kỳ như một con “cọp giấy”. Hơn thế nữa, các quốc gia đồng minh với Hoa Kỳ trong vùng Á Châu Thái B́nh Dương, quan trọng nhất là Nhật Bổn và Úc Châu, sẽ vui mừng và tiếp tục tin tưởng và chiếc dù nguyên tử của Hoa Kỳ nếu như nước nầy bắn hạ được hoả tiễn tầm xa mà Bắc Hàn doạ sẽ đem ra thí nghiệm. Nếu như, kết quả ngược lại, thế đứng của Hoa Kỳ trong lănh vực nầy đối với các quốc gia đồng minh không những giảm sút mau lẹ mà c̣n tạo nên sự tranh cải và mâu thuẫn trầm trọng trong nội bộ của họ về chính sách ngoại giao đối với Hoa Kỳ.
     Rơ ràng, mục tiêu lớn mà Trung Cộng muốn khai thác trong hoà hội nầy là Hoa Kỳ rút hẳn quân đội trú đóng ra khỏi Nam Hàn hầu khai thông lộ đồ xâm lấn Đài Loan mà họ dự trù sẽ thực hiện trong thiên niên kỷ 21.
     Một khi không đạt được thượng sách (Hội Nghị tay đôi), đương nhiên Bắc Hàn qua sự điều khiển của Trung Cộng đă khước từ hạ sách (để Hoa Kỳ đưa vấn đề nầy ra Liên Hiệp Quốc). Do đó, trung sách là giải pháp có tính cách thuyết phục đôi bên: hoà hội 6 nước gồm Hoa Kư, Nga Sô, Trung Cộng, Nhật Bổn, Bắc Hàn và Nam Hàn .Nhưng, phe đối nghịch của Hoa Kỳ đă kèm theo “chiến thuật vừa đánh vừa đàm”, vừa mượn “cái miệng Bắc Hàn” để khai thác các quyền lợi và mưu đồ của Trung Cộng như đă nói ở phần trên.Thật vậy, năm 1998, Bắc Hàn đă thí nghiệm hoả tiển tầm trung bắn qua khỏi Nhật Bổn (trên 2000 km) và gần đây, Bắc Hàn rêu rao đă chế được và sẽ đem ra thí nghiệm loại hoả tiễn Taepodong 2 có tầm xa tới hơn 6000 km, nghĩa là có thể ghé thăm một số địa phận tại Hoa Kỳ.Tất cả cũng đều nằm trong mưu đồ trục lợi và bành trướng của Trung Cộng không hơn không kém.
     *  Đầu tháng 6 năm 2006, Trung Cộng chủ toạ Hội Nghị thượng đỉnh của “Tổ Chức Hợp Tác Thượng Hải”, gọi tắt là SCO, một tổ chức được h́nh thành cách đây 10 năm mà khởi thủy lập ra chỉ nhằm giải quyết các vấn đề biên giới giữa Trung Quốc, Nga Sô và các nước Trung Á láng giềng thời hậu Liên Bang Sô Viết. Đến nay, rơ ràng là mục tiêu của tổ chức nầy dưới sự dẫn đạo của Trung Cộng là nhằm loại trừ ảnh hưởng của Hoa Kỳ và Tây Phương ra khỏi vùng Trung Á. Bằng chứng, tại hội nghị Thượng Đỉnh năm 2005 của tổ chức SCO, Trung Cộng đă thúc đẩy h́nh thành một nghị quyết nhằm yêu cầu các nước thành viên  phải loại bỏ đi các căn cứ quân sự của phương Tây trong đó có hai nước Uzbekistan và Kyrgyzstan trước đây đă chấp nhận cho phép Hoa kỳ đặt căn cứ quân sự trên lănh thổ của họ.Uzbekistan, một quốc gia vốn đă bị Tây Phương chỉ trích về nhân quyền nên đă chóng tuân lệnh của Trung Công loại trừ căn cứ quân sự của Hoa Kỳ.Chỉ có căn cứ quân sự tại Kyrgyzstan th́ chưa thấy thay đổi.
     *  C̣n nữa, để cung ứng cho nhu cầu dầu hoả và khí đốt ngày một gia tăng theo đà tiến bộ của một nền kinh tế đang phát triển, Trung Cộng ngoài việc đặt ống dẫn dầu từ các nước Trung Á xuyên qua Tây Bá Lợi Á, họ c̣n tḥ ṿi sang các quốc gia dầu hoả ở Trung Đông, Phi Châu, Trung Nam Mỹ để “dành dân, lấn đất” với Hoa Kỳ.Yếu thế thứ nhất của Hoa Kỳ là không chơi với chính quyền của các nước độc tài; yếu thế thứ hai của Hoa Kỳ là tư nhân đầu tư khai thác dầu hoả nên không thể chịu lỗ lâu dài được; yếu thế thứ ba của Hoa Kỳ là các nước theo Hồi Giáo đa số dị ứng với Tây Phương và nhất là Hoa Kỳ hơn là Trung Cộng.Trong khi đó, Trung Công không dị ứng và cũng không bị dị ứng bởi bất kỳ quốc gia độc tài hay Hồi Giáo nào.Ngược lại, càng độc tài, Trung Cộng càng thích hợp giao du.Hơn nữa, vốn đầu tư của họ là vốn của nhà nước.Cho nên, dù việc đầu tư khai thác dầu hoả của Trung Cộng có lỗ vốn đến mức độ nào, lỗ bao nhiêu cũng mặc kệ, miễn là thỏa măn nhu cầu chính trị đường dài là họ sẵn sàng chịu đựng.
     * Riêng tại vùng Đông Nam Á Châu: Trung Cộng đă bao che và nuôi dưỡng chính quyền quân phiệt Miến Điện. Từ sự bảo bộc đó, chính quyền quân phiệt nầy đă xem thường những đ̣i hỏi  và áp lực của Hoa kỳ, Âu châu và Asean về t́nh trạng nhân quyền của xứ sở nầy và nhất là cách đối xử của họ đối với Bà Ang San Suu Kyi. Ở Lào, Trung Cộng nuôi dưỡng Ông Samsavong Langsavat,Phó Chủ Tịch đảng CS Lào.Tại Cambodia, Trung Cộng đă mua chuộc nhiều người chung quanh Heng Sam Ren và đẩy ảnh hưởng của người Hoa tại Phnom Penh lên hàng đầu nếu so với dân của các nước khác.C̣n tại Thái Lan, ai cũng biết Thủ Tướng Taksin Shinawatra, một người Hoa nói tiếng Thái Lan và có lập trường thân Trung Cộng.Dù Ông nầy đang bị dân chúng và phe đối lập chống đối quyết liệt v́ tệ nạn tham nhũng.Ngoài ra, Trung Cộng đă thiết lập hai căn cứ hải quân tại Ấn Độ Dương.
     * Riêng tại Việt Nam th́ khỏi phải nói.Sau khi các quốc gia Đông Âu và Sô Viết  sụp đổ, đảng CSVN một mặt không c̣n chỗ dựa vững chắc về viện trợ, trong khi mất định hướng và đồng thời rung sợ trận cuồng phong dân chủ cuốn đảng ra biển khơi. Đảng CSVN choáng váng, mất sáng suốt bèn chen nhau qú lụy Trung Cộng. Trong khi, họ quên đi rằng, lúc bấy giờ chính Trung Cộng đang cần CSVN để be bờ, rào dậu, đồng minh hơn là đảng CSVN cần họ.Trước t́nh thế đó, nếu đảng CSVN sáng suốt th́ bên trong thực thi một chính sách cởi mở, đoàn kết dân tộc; bên ngoài mời gọi các cường quốc Tây Phương đầu tư, siết chặt hàng ngũ với Asean, hoà mà không “cởi voi chung với Đức Ông” Trung Cộng th́ đảng CSVN đâu phải cúi đầu dâng lănh thổ (Hiệp Định phân chia lănh thổ 30- 12-1999), lănh hải (Hiệp Định phân chia lănh hải 25- 12-2000) và kư kết hàng loạt hiệp ước bất b́nh đẳng khác. Chẳng hạn như hiệp định “Hợp Tác Nghề Đánh Cá” được kư kết giữa một nước mà tàu đánh cá nhiều hơn về số lượng và tối tân hơn gấp bội lần về kỹ thuật với một nước nghèo nàn thua kém mọi mặt th́ sự hợp tác càng lâu càng dài dân ta càng lâm cảnh khốn cùng!
     Biết bao nhiêu sự việc xảy ra trước mắt khiến lương dânViệt Nam (đừng lầm với cán bộ, đảng viên CS và tập đoàn vây quanh có cơ may bốc lột dân chúng nhé!) phải bị kiệt quệ v́ vàng và đô la chảy sang túi không đáy của đàn anh khổng lồ. Đàn anh kinh khiếp đó, ngoài việc cho vượt biên những hàng hoá rẻ, phẩm chất tốt mà không phải chịu thuế sang Việt Nam để bức tử những kỷ nghệ non trẻ của xứ nầy hầu đem vàng và đô la về mẫu quốc, Trung Quốc c̣n cho áp dụng những đ̣n chí tử để trả thù “thằng em ngỗ nghịch của biến cố 1979”. Những đ̣n chí tử đó là: Thời chưa có nhiều máy cày, đàn anh chỉ muốn mua mống chân trâu để không c̣n trâu cày ruộng; đến khi Việt Nam có nhiều máy cày, đàn anh lại xoay ra mua đủ loại mèo lớn nhỏ để chuột phá hoại hết mùa màng; xong rồi đến lượt đưa giống ốc sên vàng cho đàn em nuôi trả hậu công cho tới khi ốc sên dư thừa phá hoại mùa màng th́ đàn anh lại chán ăn ốc sên. Cứ sách cũ tiếp diễn, bổn cũ cứ soạn lại mà vẫn hữu hiệu dài dài.Tăng giá một loại nông phẩm nào đó mà đàn anh muốn dứt điểm hầu tránh cạnh tranh sau nầy. Dân Việt Nam đi theo bảng chỉ đường của những ông mù đua nhau dốt phá những loại hoa mầu khác, thay vào đó trồng loại hoa mầu mà đàn anh đặt hàng . Đến một ngày đẹp trời nào đó, thấy đủ lắm rồi,bức tử!

CON ĐƯỜNG NÀO MÀ HOA KỲ VÀ VIỆT NAM NÊN CHỌN ĐỂ VƯỢT QUA
NHỮNG KHÓ KHĂN TRƯỚC MẮT? 

     1. Đối với Hoa Kỳ: Dựa vào tin tức thời sự trong mấy tháng vừa qua, ai cũng thừa biết Hoa Kỳ không những phải đương đầu với Trung Cộng mà c̣n phải đương đầu với Nga Sô muốn phục hồi lại thế đứng sau 15 năm “vận công trị thương”. Chỉ riêng với Trung Cộng, Hoa Kỳ cũng đă phải gặp quá nhiều khó khăn như: về mặt kinh tế (bất quân b́nh cán cân mậu dịch quá lớn), về mặt quân sự (ngân sách quốc pḥng của Trung Cộng tăng ngoài mức b́nh thường),về mặt chính trị (vùng đất nào Hoa Kỳ bỏ ngơ th́ Trung Cộng tới, chính quyền nào Hoa Kỳ chống th́ Trung Cộng hỗ trợ hoặc ngược lại). Nhưng, xét cho cùng, trận chiến gay go nhất vẫn là trận giặc dầu hoả. Như đă đề cập ở phần trên, v́ cái giá mà chế độ tự do phải trả, nên trong cuộc chiến nầy Hoa Kỳ có nhiều điểm yếu để thua cuộc. Trận giặc dành nguồn cung cấp dầu hoả mà thua cuộc th́ sẽ kéo theo nhiều thứ bại trận khác. Bởi v́, số cung th́ vẫn thế, trong khi nhu cầu dầu hoả lại tăng phi mă. Ngoài Hoa Kỳ, Trung Cộng và Ấn Độ là hai quốc gia đông dân nhất nh́ trên thế giới mà lại đang hăm hở đi lên; cọng thêm nền kinh tế toàn cầu hoá đang tiến bước từ đầu thập kỷ 21, các quốc gia nghèo cũng sẽ trở thành khá, các quốc gia khá sẽ phát triển mạnh hơn, nghĩa là cần nhiên liệu nhiều hơn.
     Một khi dầu hoả trở thành mấu chốt quyết định sự sống c̣n của các nền kinh tế thế giới, sự tranh giành ảnh hưởng giữa một bên Nga Sô và Trung Cộng với một bên Hoa Kỳ và khối Bắc Đại Tây Dương (vốn không thuần nhất) ngày càng căng thẳng hơn. Và, một khi quyền lợi sinh tử thúc bách trong khi con đường ngoại giao không giải quyết được ǵ cả th́ chiến tranh sẽ bùng nổ. Đó là một trong những nguyên nhân chính đă đưa đến thế chiến thứ I sau cuộc khủng hoảng kinh tế 1903-1904 và thế chiến thứ II (1939-1945), sau khi cuộc khủng hoảng kinh tế 1933 mà các cường quốc không c̣n t́m được cách nào khác hơn để giải quyết.
     Con đường thứ hai mà Hoa Kỳ có thể chọn lựa: T́m một nguyên liệu khác để thay thế cho nhiên liệu dầu hoả. Lúc đó, dầu hoả sẽ trở thành nước lă hoặc ít ra cũng rẻ như bèo.Mỗi ngày mở mắt ra, dân chúng Hoa Kỳ sẽ vui vẻ ăn sáng mà không cần phải nhức đầu khi nghĩ đến giá xăng.Nền kinh tế và công nghiệp của Hoa Kỳ không c̣n trở thành những tử tội bị treo cổ mà các quốc gia sản xuất dầu hoả (OPEC) là những người được quyền đá ghế. Vả lại, theo một nhà nghiên cứu về sự liên hệ giữa giá dầu và mức độ cởi mở chính trị tại của các chính quyền độc tài có nhiều dầu hoả để xuất cảng th́ một khi giá dầu càng tăng, mức độ độc tài cũng tăng theo và ngược lại, khi giá dầu hạ, chính trị tại các quốc gia nầy sẽ cởi mở hơn. Cho nên, một khi t́m được nguyên liệu khác để thay thế  xăng dầu, cùng một lúc Hoa Kỳ sẽ giải quyết được nhiều bài toán vốn nan giải từ trước đến nay: Thứ nhất, không c̣n bị các nước sản xuất dầu hoả lấy dao kè cổ hăm doạ; thứ hai, nền kinh tế Hoa Kỳ tự đứng vững trên hai chân của chính ḿnh và dễ dàng làm bá chủ toàn cầu khi mà giá thành của sản phẩm hạ, giá rẻ đương nhiên dễ dàng cạnh tranh trên thị trường thế giới; thứ ba, các quốc gia độc tài sản xuất dầu hoả sớm được dân chủ hoá và sẽ không c̣n là ng̣i nổ hoặc miếng mồi để cho các cường quốc xâu xé; thứ tư, một khi dân chủ đến, đời sống dân chúng được nâng cao mọi mặt, các chế độ độc tài, những thành phần cọng sinh với khủng bố cũng sẽ đội nón ra đi, hoà b́nh và ổn định thế giới nhờ đó có nhiều cơ may thiết lập lâu dài hơn.
     2. Đối với Việt Nam: Như đă nói ở phần trên, thời điểm lư tưởng để Việt Nam rứt ra khỏi bàn tay phù thủy của Trung Cộng chính là lúc Đông Âu và Liên Bang Sô Viết vừa sụp đổ. Phải chi đảng CSVN trước kia không ngu ngơ gây hấn với Trung Cộng và ngay sau khi CS thế giới đảo điên, không khờ khạo chạy theo đuôi Trung Cộng để vớt lấy phần cặn bă, giữ thế trung lập với tất cả các đại cường kể cả Trung Cộng.Một mặt siết chặt hàng ngũ đối với các quốc gia Đông Nam Á, mời gọi nhiều cường quốc kinh tế đầu tư để tăng cường sức lực của chính ḿnh và đồng thời quân b́nh cán cân lực lượng hầu làm nhẹ đi áp lực từ phía Trung Cộng vào thời điểm nước nầy đang lâm cảnh tang gia bối rối.
     Trung Lập mà chúng tôi vừa đề cập là Trung Lập Chế (Neutrality) hay quy chế Trung Lập có pháp lư quốc tế bảo đảm. Quy chế Trung Lập nầy xuất hiện ở Âu Châu vào thế kỷ 16, đến thế kỷ 17 mới được hệ thống hoá. Nó được các quốc gia Tây Phương công nhận vào thế kỷ 19 và chính thức áp dụng trong thế kỷ thứ 20 . Nó xuất phát từ hai công ước 5 và 13 của Hội Nghị Quốc Tế La Haye, Hà Lan, 1907. Tiêu biểu cho các quốc gia theo quy chế nầy là Áo, Thụy Sĩ… Quy chế Trung Lập khác với chính sách Trung Lập (Neutralism) do Ông Nehru, Ấn Độ đề xướng.Sau đó, chính sách nầy đă được Tito, Nam Tư và Nasser, Ai Cập phụ hoạ. Chính sách Trung Lập cũng được một vài nước Đông Nam Á hưởng ứng như Cambodia (1954) và Lào (1962). Nói là chính sách Trung Lập nhưng v́ quyền lợi hoặc bị áp lực có khi các nhà lănh đạo của các quốc gia đó lúc th́ ngă theo thế lực nầy, khi lại chạy theo cường quốc nọ. Trong khi, một quốc gia theo quy chế trung lập tuyệt đối giữ công bằng đối xử với mọi quốc gia trong mọi t́nh huống.Thí dụ, đang có một cuộc chiến xảy ra giữa hai nước láng giềng, quốc gia ḿnh sẽ không cho nước nào mượn đường, đặt căn cứ hoặc tiếp liệu hoặc theo nước nầy mà bỏ nước kia.Theo quy chế Trung Lập có pháp lư quốc tế bảo đảm không có nghĩa là chúng ta không được quyền có quốc pḥng hùng mạnh. Nhưng, quân đội hùng mạnh nầy không sử dụng để xâm lấn bất cứ nước nào khác.

     Theo quy chế Trung Lập có pháp lư quôc tế bảo đảm là con đường có nhiều cơ may nhất để giúp cho Việt Nam thoát khỏi quốc nạn làm tay sai cho các cường lực. Nó là phương thức hữu hiệu nhất để máu xương của dân tộc Việt không phải bị lợi dụng cho các mục tiêu bành trướng  hoặc trục lợi của ngoại bang. Tại sao
?
     Lư do, Việt Nam có một vị trí địa dư vừa may mắn, vừa kém may mắn. May mắn, bởi v́, Việt Nam có một giang sơn gấm hoa mở rộng cửa nh́n ra Thái B́nh Dương với nhiều hải cảng dừng chân lư tưởng cho tàu bè trước khi tiếp nối hải tŕnh từ Thái B́nh Dương đến Ấn Độ Dương. Nhưng, Việt Nam đồng thời cũng có một vị trí địa dư kém may mắn v́ nó nằm sát nách một đại cường mà lịch sử muôn đời của họ lúc nào cũng muốn thực hiện mộng Nam tiến và cũng đồng thời kém may mắn chính v́ Việt Nam “may mắn” có những hải cảng lư tưởng nên đă trở thành mục tiêu săn đuổi của các chúa sơn lâm.

     Nói cụ thể hơn, thượng sách của Trung Cộng hiện nay là muốn xâm lăng Việt Nam hoặc ít ra khống chế chính quyền Việt Nam để sử dụng chính quyền nầy như một tay sai đắc lực hầu thực hiện giấc mơ Nam tiến của họ. Hạ sách của Trung Cộng là khi có một cường quốc nào đó đặt căn cứ quân sự tại Việt Nam để từ đó bao vây hoặc chận đứng mộng Nam tiến của họ. Khi bị triệt buộc ở trong t́nh thế nầy, Trung Cộng sẽ bỏ tiền chi tiêu cho thành phần phản quốc hoặc măi quốc cầu vinh, xứ nào mà không có, bây giờ đă sẵn có đầy đống, để quấy động Việt Nam vốn phức tạp sẽ ngóc đầu không lên. Cho nên, một khi không sử dụng được thượng sách, bằng mọi giá không thể chấp nhận hạ sách, Trung Cộng sẽ chấp nhận trung sách một cách dễ dàng hơn. Dĩ nhiên, quy chế trung lập có pháp lư quốc tế bảo đảm chính nó đă chứa đựng chính sách ngoại giao hoà hảo với Trung Cộng và tăng cường hiệp thương với tất cả các cường quốc trên thế giới và các quốc gia trong vùng, miễn là họ chấp nhận tôn trọng quyền lợi và chủ quyền của lẫn nhau. Hoà, dĩ nhiên không có nghĩa là làm tay sai hay làm nô lệ cho bất cứ một quốc gia nào.
     Có như vậy, với vị trí của ḿnh, Việt Nam nếu có một chính quyền trong sạch, thương nước yêu ṇi, một chính quyền thực sự “của dân, do dân, v́ dân” th́ làm sao mà không hùng cường và độc lập cho được, nhất là Việt Nam ngày nay lại có nhiều mối tiền từ trên trời đổ vào như nước mà không một mảy may do tài năng của nhà cầm quyền. Nhưng, kém may mắn thay, Việt Nam đang bị thống trị bởi một chế độ chỉ biết lấy tham nhũng, hà lạm, bốc lột lương dân…để duy tŕ hơi thở và sự sống của nó mà thôi. Tiếc thay ! Vận may đến,Việt Nam đă và đang nhiều dịp bỏ qua. Vận rủi đến, v́ yếu sức, dân tộc Việt Nam lại một phen nữa sẽ đi đầu.Thời b́nh, đảng hưởng; chiến chinh, công nông đi đầu. Buồn làm sao mà cũng khốn nạn làm sao cho một dân tộc vốn dĩ cần cù, thông minh và có một lịch sử oai hùng chống giặc ngoài mà muôn đời vẫn nghèo đói, miên trường bị nô lệ không phải bởi giặc” ngoại xâm” th́ cũng bởi giặc “nội thực”, “nội thù”  !!!

     Lê Tấn Trạng
    Tháng 6-2006