Bài vở xin
gửi về địa chỉ sau đây:
P.O. Box 2914
Anaheim, CA 92804 |
|
| |
 |
 |
 |
|
CHIA XẺ TÂM T̀NH |
 |
|
Bác Tôi - Một Thoáng Mây Bay
Đúng ra, phải gọi là Bác của vợ tôi, nhưng v́
mối thâm giao trực tiếp giữa Bác và tôi cho
nên tôi xin sửa lại ngắn gọn như thế.
Vào buổi chiều Thứ Bảy, 27 tháng 2
vừa qua, bầu trời u ám ảm đạm, mưa giăng khắp
chốn kèm theo cái lạnh se người. Điện thoại
trong nhà tôi bỗng reo vang. Bà chị vợ tôi gọi
đến để báo tin ông Bác vừa ra đi, từ biệt cơi
đời. Cái lạnh thời tiết không làm cho tôi
choáng váng bằng cái tin vừa nghe. Cảm giác
bàng hoàng lan ra khắp cơ thể sau khi nhận
được tin sét đánh này. Tôi rụng rời chân tay
v́ trong phút chốc h́nh dung ra rằng từ đây về
sau Bác đă vĩnh viễn xa tôi và mọi người, hai
bên sẽ chẳng bao giờ có cơ gặp lại.
Vẫn biết rằng theo luật Tạo Hóa, có
sống thời phải có chết, và sinh lăo bệnh tử là
một qui luật tự nhiên chi phối vạn vật vũ trụ,
trong đó có con người, ấy thế mà tôi cũng
chẳng thoát được sự giao động mạnh về tinh
thần khi nhận được tin dữ ấy.
Mới cách đây hai tháng, tôi c̣n đến
nhà Bác ăn giỗ các Cụ. Vào ngày mồng 6 tháng
2, tôi gặp lại Bác tại nhà bà Mẹ vợ của tôi
nhân dịp có buổi cúng giỗ ông Bố vợ tôi. Và
gần đây nhất, vào ngày 14 tháng 2, tức là ngày
mồng Một Tết, tôi lại vừa gặp lại Bác tại đám
giỗ của bà Ngoại vợ do vợ chồng ông Cậu vợ tổ
chức. Ngày họ hàng họp mặt kỳ sau dự trù vào
cuối tháng Tư sắp đến. Hàng năm cứ vào khoảng
thời gian này, vợ chồng ông Cậu vợ tôi lại làm
môt buổi tiệc để thiết đăi cặp vợ chồng người
sponsor. Người bảo trợ cho gia đ́nh ông Cậu vợ
của tôi không ai khác hơn là Bác. Đây cũng là
dịp kỷ niệm ngày phái đoàn tỵ nạn, gồm gia
đ́nh vợ chồng ông Câu và vợ tôi và hai người
em vợ đến được bến bờ tự do. Từ nay, dù có
muốn, chúng tôi sẽ chẳng có cơ hội nào gặp lại
Bác được nữa. Nghĩ thế, tôi thấy chạnh-ḷng và
cảm nghe như vừa đánh mất một thứ ǵ quí báu
trên đời.
Hơn hai mươi năm trước, nếu tôi không
được một chị bạn đồng nghiệp giới thiệu để lập
gia đ́nh với vợ tôi th́ có lẽ tôi đă không gặp
được Bác. Cái duyên tương ngộ giữa tôi và Bác
bắt nguồn từ cái mối liên hệ gia đ́nh này mà
ra. Dần dà theo thời gian, qua nhiều lần tiếp
xúc và tâm sự, tôi biết về Bác rơ hơn.
Về vai vế, Bác cao hơn bà Mẹ vợ và
ông Cậu vợ của tôi. Sự liên hệ họ hàng giữa
các cụ đời trước với nhau phía nhà vợ phức tạp
quá khiến tôi không nắm vững ngọn ngành, có
lần được nghe giải thích xong tôi cũng chẳng
nhớ nổi. Bác sinh trưởng tại miền Bắc. Vào năm
đất nước sắp sửa chia đôi, lúc ấy cụ Ông, bố
của Bác đă mất, cụ Bà, mẹ Bác gởi Bác vô Nam
có một ḿnh. Rời xa gia đ́nh vô Nam vào lúc
17, một thân một ḿnh, Bác tự lực cánh sinh.
Bác phấn đấu vươn lên cho nên kinh nghiệm
trường đời Bác có thừa. Sau này, Bác nhận được
tin Mẹ của Bác đă trở thành nạn nhân của chính
sách cải cách ruộng đất sai lầm. Đây là một
trong những nguyên do làm cho Bác hoàn toàn
mất thiện cảm với phong trào Việt Minh vào
thời đó và chế độ đương thời tai Việt Nam ngày
nay. Bác theo học khóa sĩ quan trừ bị Thủ Đức.
Tốt nghiệp ra trường Bác đi binh chủng Nhảy
Dù. Về sau, Bác chuyển qua ngành Truyền Tin,
đóng căn cứ dưới Mỹ Tho. Đến năm 1975, Bác lên
đến cấp Tá trong quân lực Việt Nam Cộng Hoà.
Cũng chính tại Mỹ Tho, Bác gặp được một thiếu
nữ mà sau này trở thành Bác gái.
Ngày ấy, Bác gái chỉ mới là một nữ
sinh trung học duyên dáng, mỹ miều, một con
nai vàng trong trắng, ngơ ngác và ngây thơ.
Bác trai có con mắt thật tinh đời. Phụ nữ nào
mà Bác để ư đến th́ đúng thật là những người
đẹp. Bác gái có dáng người tầm thước, xinh
xắn, trắng trẻo tưởng chừng như người Âu.
Chính thế mà Bác gái, vào lúc tuổi đời chưa
đến đôi mươi, đă được nhiều người để ư trong
đó có Bác. Ngày ấy, ông anh lớn của vợ tôi
nguyên là sĩ quan không quân đóng tại căn cứ
Cần Thơ bắt được một nguồn tin và đă báo động
với Bác rằng một trong những chiến hữu trong
binh chủng hào hoa không quân của anh cũng có
ư ngấp nghé "người đẹp Mỹ Tho" và nhắc Bác cần
phải đề pḥng và cần áp dụng chiến thuật tốc
chiến tốc thắng để đọat được thành Mỹ Tho, nếu
không là sẽ xôi hỏng bỏng không đây. Bác làm
theo, trước hết Bác từ chối không chịu xuất
ngoại đi tu nghiệp tại Hoa Kỳ do quân đội gởi
đi; như thế đủ biết t́nh cảm Bác dành cho
người Bác yêu nặng kư đến cỡ nào ! Bác tập
trung vào mục-tiêu và đạt được thành quả mong
muốn. Người đẹp của Bác cũng đă cảm nhận được
ḷng yêu thương vô bờ của Bác và đă đáp ứng
lại. Chỉ một thời gian ngắn sau, bà con họ
hàng mọi người nhận được thiệp mời đi dự đám
cưới của Bác và Bác gái.
Bác là người hào phóng và rộng răi.
Mỗi lần về Sài G̣n, Bác đều chở các cháu đi ăn
nhà hàng. Quà cáp đối với Bác được xem là
chuyện nhỏ. Bác có ḷng tốt, sẵn sàng không hề
từ nan giúp đỡ người khác. Trong thời gian ở
trại gia binh, lính tráng với lương ba cọc ba
đồng, thiếu thốn đủ đường, vợ con nheo nhóc,
dù rằng không dư dả nhiều nhưng Bác đă yểm trợ
tài chánh giúp cho binh sĩ dưới quyền vượt qua
những cơn túng quẫn ngặt nghèo. Bác tâm sự là
trong thời gian cư ngụ trong trại lính, Bác
nhớ được vài kỷ niệm khó quên bắt nguồn từ sự
khác biệt ngôn ngữ của các miền đất nước. Có
lần Bác nhờ một anh lính về nhà Bác để nói với
Bác gái đưa cho Bác một cái chăn, anh lính đem
ra cho Bác một trái chanh. Người miền Bắc gọi
cái mền là cái chăn, nhưng người sinh trưởng
trong Nam như anh lính kia nào biết thế cho
nên lệnh lạc cấp trên đưa ra bị thi hành sai
cũng là v́ bất đồng ngôn ngữ mà ra. Có lần Bác
kể câu chuyện là vào ban đêm tối trời, lính
tráng có bổn phận canh pḥng cẩn mật căn cứ,
ngoại bất nhập, trừ phi phải sử dụng đúng mật
khẩu, c̣n xe hơi phải ở trong t́nh trạng tắt
đèn như đêm 30 để tránh sự nhận diện của quân
địch và để tránh bị địch pháo kích. Mật khẩu
được dùng cho buổi tối hôm ấy là "Bạch Đằng";
khi xe hơi tắt đèn ngừng trước cổng trại, tài
xế xe phải đối đáp cho đúng với mật khẩu do
lính gác đọc lên th́ cổng trại mới được mở ra
cho quân xa đi vào. Nếu đáp lại không đúng,
cánh cửa không những sẽ không được mở và thay
vào đó, xe, tài xế và những người khác trên xe
không chừng lại c̣n bị ăn đạn của lính gác.
Thay v́ đáp lại "Sông Lô", tài xế lại tỉnh bơ
bật đèn xe sáng choang. Lính gác hoảng kinh.
Ban đêm mà đèn đớm sáng ngời như thế th́ cả
trại dám lănh vài quả pháo của địch như chơi !
Lính gác sợ quá quát lên ầm ĩ: "Tắt đèn" th́
tài xế quân xa bèn làm theo. Lính gác cổng hô
lại một lần nữa:"Bạch Đằng" th́ may thay trong
xe có người nhớ ra, nhanh trí, hô đáp lễ "Sông
Lô" mới xong, chứ không th́ lính gác dám nhả
đạn vào xe và sẽ có vài người bị chết oan
đây.
Từ ngày sang Mỹ, Bác làm việc trong
ngành điện tử một lèo cho đến ngày đủ tuổi về
hưu. Bác chỉ đổi sở có một lần. Nội cái chuyện
đổi sở này mà Bác cân nhắc ghê gớm lắm. Chẳng
qua là v́ tại sở cũ Bác có bạn bè chiến hữu
làm chung, kiểu lính; vui buồn có nhau. Tại sở
mới, có ông Cậu vợ đang làm tại đấy. Ông nhắn
Bác là nơi ấy đang cần tuyển dụng nhân viên,
từ lương bổng cho đến quyền lợi đều khá hơn
chỗ cũ, nếu Bác qua bên ấy làm th́ chỉ có lợi
chứ chẳng thiệt hại ǵ. Bác c̣n cẩn thận hỏi
han ư kiền của một cậu em vợ của tôi, một kỹ
sư điện/điện tử, về việc này. Chú ấy cho ư
kiến là sự việc quá rơ ràng, hoàn toàn có lợi,
do đó Bác nên đi là phải. Cuối cùng, Bác quyết
định đi. Ấy thế mà ngày lên đường đi đến nhiệm
sở mới, Bác đă ngồi thừ trên xe cả một lúc
lâu, có lẽ do sự chi phối t́nh cảm, phải xa
rời bạn bè chiến hữu mà không đành ḷng chẳng
muốn đi, để rồi cuối cùng Bác mới miễn cưỡng
lái xe trực chỉ sở mới.
Cũng chính vào thời gian làm việc tại
hăng mới này, Bác bảo lănh được cho vợ con từ
Việt Nam sang Mỹ đoàn tụ. Năm 1975 khi biến cố
30 tháng 4 xảy ra, Bác đang đóng quân dưới
tỉnh, giao thông bế tắc, và là quân nhân tại
ngũ, Bác không thể bỏ nhiệm sở để về Sài G̣n
lo cho vợ con Bác được. Thế rồi t́nh h́nh
chiến sự biến chuyển quá nhanh chóng, Bác đă
di tản một ḿnh và cuối cùng đến được Hoa Kỳ.
Thỉnh thoảng, có tin bà con họ hàng nào đặt
chân đến Mỹ tỵ nạn, Bác đều quan sát xem có vợ
con Bác trong số những người ấy hay không. Bác
hằng trông ngóng cái ngày gia đ́nh Bác được
đoàn tụ. Ước vọng gia đ́nh đoàn viên của Bác
cuối cùng cũng được toại nguyện.
Bác gái qua sau nhưng chỉ một thời
gian ngắn là có được công ăn việc làm. Bác gái
làm việc khá lâu ở cái hăng này. Ngày gặp mặt
Bác gái bên nhà bà Mẹ vợ, tôi mới khám phá ra
Bác gái làm chung cùng một sở với tôi, nơi tôi
vẫn làm cái việc 'part-time' cuối tuần, thế
nhưng cả hai bên chưa hề gặp mặt và nhận diện
ra nhau. Bác gái trẻ hơn Bác trai rất nhiều,
cho nên cũng chẳng có ǵ lạ là Bác gái đă được
Bác trai cưng chiều rất mực. Có lần Bác trai
tâm sự với tôi rằng, ngày xưa hồi c̣n ở Việt
Nam, Bác gái theo Ban 'C'. Bác bảo học Ban 'C'
th́ không biết sẽ làm được tṛ trống ǵ sau
này. Bác nói, ấy thế mà sau khi sang Mỹ này,
cũng chính nhờ cái vốn liếng Ban 'C' mà ngày
xưa Bác trai có vẻ xem thường ấy lại tỏ ra hữu
dụng về việc làm, giao tế và giấy tờ. Bác gái
hội nhập nhanh vào đời sống mới nhờ tính t́nh
nhanh nhẹn, khả năng giao dịch và vốn liếng
ngoại ngữ được trang bị từ thuỏ xưa. Đời người
nào ai học được chữ ngờ như thế ! Nhờ thu nhập
tốt, cả hai Bác thường xuyên gởi tiền về Việt
Nam giúp đỡ thân nhân họ hàng thiếu thốn dưới
quê, giúp con cháu có phương tiện tiếp tục
theo đuổi việc học, và kết quả là đă có em
hoàn tất mỹ măn chương tŕnh học vấn.
Bác là người tự trọng, siêng năng, có
tinh thần trách nhiệm trong nghề nghiệp. Chẳng
thế mà mặc dù lớn tuổi hơn các thế hệ đàn em
Bác đă khéo léo chu toàn công việc được giao
phó và đă nhận được sự khen thưởng của cấp
trên mà thế hệ trẻ chưa chắc đă làm được.Bác
có ḷng chung thủy, theo lối ăn cây nào rào
cây nấy. Tại sở mới nơi Bác làm việc, với tư
cách nhân viên Bác được hăng tặng cho một số
cổ phần công ty. Đă có lúc, giá trị cổ phần có
chiều đi xuống, có người khuyên Bác cần phải
bán đi, Bác đă không nghe theo, vơí lư do nhân
viên của hăng cần phải giữ t́nh nghĩa với
hăng, cái mà Bác xem là ưu tiên số một, trước
mối lợi tài chánh. Những ngày sang Mỹ, Bác chỉ
đi xe Hoa Kỳ mà thôi. Bác bảo, ngày xưa xe Hoa
Kỳ nổi tiếng khắp thế giới, ngày nay chúng ta
là công dân Mỹ chúng ta cần phải yểm trợ cho
xe hơi và kinh tế Hoa Kỳ. Nói như thế, nhưng
Bác cũng không quên Việt Nam Cộng Ḥa và quân
lực mà Bác phục vụ khi xưa. Trong pḥng khách
nhà Bác, Bác c̣n trưng hai lá cờ của Việt Nam
Cộng Ḥa mà bất kỳ khách khứa nào đến nhà Bác
đều nh́n thấy. Mỗi tháng, Bác và Bác gái đều
ghé xuống khu Tượng Đài Chiến Sĩ Tự Do thuộc
thành phố Westminster dưới Quận Cam để dự lễ
chào quốc kỳ VNCH. Bác đă từng nói với Bác gái
rằng, khi nào Bác mất đi, hỏa thiêu Bác xong
th́ đem tro cốt của Bác mà rải xuống biển hoặc
trong vườn hoa của tượng đài này đây.
Bác trực tính, nói thẳng và cho giới
trẻ lời khuyên khi cần. Lúc c̣n đi làm, khi
chứng kiến cái cảnh thanh niên phản ứng nông
nỗi trong hăng, Bác khuyên họ rằng, làm cái ǵ
cũng nên nhớ đến các người Việt khác đang c̣n
làm tại đây; nếu không thích hăng hay ban giám
đốc của hăng th́ cứ nhẹ nhàng đi t́m việc làm
ưng ư khác, khi nào xong xuôi th́ cứ nhẹ nhàng
rút lui, chẳng việc ǵ phải ồn ào gây sự đến
nỗi để bị đuổi việc khiến bản thân bực bội,
bất lợi cho tương lai chính ḿnh, và thiệt hại
cho những người Việt c̣n lại v́ cái tiếng xấu
do ḿnh để lại. Có lần, về một mặt khác, Bác
c̣n nhắc nhở người khác để ư đến những hành vi
của họ. Bác bảo người Việt đến xứ này với lư
do cao quư là tỵ nạn chính trị, chứ không phải
bỏ nước ra đi v́ lư do kinh tế, chính v́ thế
không thể để cho người bản xứ xem thường và
làm thui chột cái hy vọng của người đi sau một
cách vô ư thức được. Bác có tinh thần quốc gia
dân tộc, không thích nh́n thấy những người
Việt trở về quê hương cũ không v́ lư do chính
đáng.
Trong nhà, Bác có tính ngăn nắp. Bác
lại khéo tay, vừa về vườn tược vừa về thủ công
nghệ; sắp đặt và đóng xếp đồ đạc trong nhà. Ai
đến nhà Bác cũng đều khen ngợi cảnh vườn cắt
xét, thu vén gọn ghẽ, lớp lang, đẹp mắt. Thỉnh
thoảng, Bác thu góp hoa trái từ cây nhà, thanh
long và ổi..., dẫu không được nhiều, cũng đem
chia chác cho họ hàng mỗi người một ít ăn chơi
lấy thảo. Với óc hài hước, có lần Bác nói năm
nay hoa quả không sai, kích thước nhỏ bé, Bác
mới nói dọa cây ổi rằng Bác gia hạn cho nó
thêm một năm nữa, kỳ sau t́nh trạng không tiến
bộ Bác sẽ chặt phứt đi th́ đừng có trách là
Bác không cảnh cáo trước. Có lẽ là cây biết
nghe tiếng người và cảm nhận được cơn thịnh nộ
của Bác cho nên năm sau hoa quả xum-xuê trở
lại. Với Bác gái, xe cộ xăng nhớt lúc nào cũng
đầy đủ, sẵn sàng. Từ ngày qua Mỹ đến nay, Bác
gái chỉ có biết lên xe là lái thẳng, c̣n về kỹ
thuật và xăng nhớt là thuộc về phần hành trách
nhiệm của Bác.
Chiều Thứ Bảy được tin Bác mất, đến
sáng Chủ Nhật, tôi ghé qua thăm Bác gái. Người
Việt có câu 'Bán anh em xa mua láng giềng gần'
diễn tả cái sụ thắm thiết của t́nh hàng xóm
đối đăi với nhau khi hữu sự. Gia đ́nh Bác, bà
Mẹ vợ tôi, bà Chị vợ tôi và gia đ́nh ông Cậu
vợ tôi và gia đ́nh tôi cư ngụ gần nhau, thành
ra hàng xóm láng giềng toàn là họ hàng...nhà
vợ cả, chẳng cần phải chọn lựa suy nghĩ mua
bán khó khăn như thế làm ǵ. Tôi đến nhà Bác
gái v́ biết rằng ở vào hoàn cảnh như thế này,
tang gia thập phần bối rối và cô đơn. Tôi đến
không phải với mục đích chuyện tṛ hỏi han Bác
gái v́ tôi đă biết khá rơ sự việc xảy ra,
chẳng qua là chỉ muốn cho Bác gái thấy có
người nhà và nhân tiện để ngỏ lời với Bác gái
nếu có cần việc ǵ Bác cứ cho tôi biết để tôi
phụ giúp một tay trong những ngày sắp tới. Làm
như thế để Bác gái được yên tâm thôi. Ngồi có
một lúc trong pḥng khách nhà Bác mà tôi nghe
điện thoại của Bác reo liên hồi. Bà con, họ
hàng, bạn bè và những người quen biết của gia
đ́nh Bác và các chiến hữu của Bác sau khi nghe
được tin chẳng lành cho nên mới gọi điện thoại
lại hỏi thăm Bác gái về nguồn cơn cớ sự. Vào
buổi tối Thứ sáu 26/2, Bác trai cảm thấy đau
bụng. Đang đứng trong nhà bỗng dưng thần sắc
của Bác trở nên xanh xao, cảm giác mệt mỏi kéo
tới, thế là Bác từ từ xỉu xuống. Bác gái gọi
911, xe cứu thương đến chở Bác trai vào pḥng
cấp cứu bệnh viện trong vùng. Sau khi thử máu
và soát xét xong, Bác sĩ đă không t́m ra một
nguyên nhân nguy kịch nào. Cho đến khi Bác sĩ
'scan' từ phần ngực của Bác xuống đến bụng th́
họ mới khám phá ra mạch máu gần quả tim của
Bác bị vỡ. Lúc ấy cùng là hừng sáng của ngày
hôm sau, Thứ Bảy. Bác sĩ đo lại huyết áp của
Bác, th́ thấy không c̣n, và con ngươi của Bác
th́ đă lạc thần. Như thế là suốt đêm hôm trước
Bác đă bị mất máu quá nhiều. Hy vọng cứu chữa
không c̣n. Bác gái v́ thương chồng, chủ trương
c̣n nước c̣n tát, nhờ Bác sĩ giải phẫu xúc
tiến thủ tục cần thiết. Thể theo yêu cầu của
Bác gái, Bác sĩ phẫu thuật đă làm tận sức ḿnh
nhưng không cứu văn nổi t́nh thế. Bác trai đă
ra đi vào buổi sáng Thú Bảy, 27/2 vừa qua.
Xưa nay Bác trai vẵn thường khỏe
mạnh, không có chứng tỏ một dấu hiệu bệnh hoạn
nào hết và chưa từng vào nhà thương trị bệnh.
Bác có một cuộc sống lành mạnh đến nỗi có lúc
Bác đă nói đùa với Bác gái rằng Bác hy vọng
sống đến trên 80. Năm nay Bác được 73 tuổi.
Mỗi sáng Bác đi bộ từ khu gia cư ṿng qua khu
thị tứ cả tiếng đồng hồ. Bác gặp các bạn bè ỏ
một điểm hẹn, hàn huyên tâm sự, trao đổi tin
tức thời sự và thế sự xong xuôi Bác lại đi bộ
về nhà. Có lần Bác bảo là trong bao nhiêu năm
nay Bác đi bộ như thế khoảng cách cộng lại
cũng dám bằng từ Los Angeles lên đến San
Francisco không chừng !
Về phần nhà quàn, đă có ông Cậu vợ
tôi đứng ra lo phần thủ tục. Ông Cậu vợ là
người tháo vát và đă có nhiều kinh nghiệm về
việc này nhờ thế Bác gái được an tâm.
Trong lúc tôi đến thăm Bác gái, chứng
kiến cái cảnh Bác trả lời người thân và bạn bè
quan tâm tôi cũng cảm thấy mủi ḷng quá. Vừa
nói Bác vừa khóc thật là thương tâm. Nh́n
quanh, kính đeo mắt của Bác trai vẫn c̣n trên
bàn, giầy dép c̣n đây, áo lạnh c̣n khoác trên
ghế ngồi....Tôi là người ngoài mà nh́n quanh
quất chỗ nào cũng vương vấn h́nh ảnh của Bác.
Tôi cảm thấy pḥng khách nhà Bác trở nên rông
răi hơn, không khí vắng lậng lạ thường dù rắng
Bác gái và người con trai của hai Bác đang
hiện diện trước mặt tôi. Bác gái nói rằng Bác
bị hụt hẫng. Trong gia đ́nh, Bác trai là người
quán xuyến, Bác gái tưởng rằng Bác trai vào
nhà thương chữa trị xong rồi trở về, nào ngờ
là ngàn thu vĩnh biệt như thế. Bác gái sụt sùi
than thở, không biết Bác sẽ xoay sở làm sao
trong những ngày sắp tới ? Bác gái tâm sự
rằng, vợ chồng Bác có khi bất ḥa, v́ Bác trai
có tính nguyên tắc, ấy nhưng vào năm kia, khi
Bác đi dự đám ma của cụ Án bên Georgia có năm
ngày trời mà Bác gái đă cảm thấy trống vắng lạ
thường và hàng ngày Bác gái chỉ mong sao Bác
trai mau chóng trở về, nhưng lần này, thương
ôi, nghĩ đến việc chia tay vĩnh viễn với Bác
trai Bác gái có cảm giác hăi hùng quá đi ! Tâm
trạng của Bác gái thập phần chí lư. Bác than
thở là năm nay vận hạn của Bác quá nặng nề.
Bác gài vừa mới bị bệnh xong, chưa hoàn toàn
hồi phục sức khỏe, rồi lại ra vào nhà thương
lo vụ Bác trai ngủ ngáy thiếu thốn không yên,
sức khỏe sa sút thấy rơ, nay lại nhận thêm cái
hung tin này như sóng nhồi dồn dập thế này th́
thật là quá cái sức chịu đựng của Bác mất rồi
! Tôi chỉ có thể chia sẻ với Bác gái hai điều:
ít nhất, Bác c̣n có một người con trai ở chung
nhà, nhờ thế Bác vừa được phụ giúp và đỡ cô
đơn. Thứ đến, xem như cuối cùng ai cũng phải
ra đi, mà cái cách thức Bác trai ra đi như thế
là nhẹ nhàng lắm, và đúng theo ư nguyện của
Bác. V́ thế Bác gái cũng đỡ được nhiều khó
khăn. Tôi c̣n nhớ, trong những lần giỗ chạp,
trước mật họ hàng, có lần đề cập đến di chúc,
Bác trai có nói rằng, nếu sau này Bác có mệnh
hệ nào đưa đến t́nh trạng 'coma' th́ yêu cầu
vợ con Bác và Bác sĩ đừng có giữ Bác lại trong
một cuộc sống thực vật như thế.
Bác là người có tâm tốt, luôn tạo
niềm vui và giúp đỡ mọi người cho nên Bác đă
sống hạnh phúc và ra đi b́nh an như thế. Viết
đến đây, tôi vẫn c̣n nhớ đến giọng nói, tiếng
cười của Bác. Mới ngày nào gặp Bác, trên tay
Bác đang cầm một bài viết của tôi. Bác bảo là
các bài viết của tôi Bác đều in ra giấy để
ngồi đọc vào những lúc rảnh rỗi. Hoá ra, những
tin tức thời sự tôi ghi nhận hàng tuần và
những tâm t́nh tôi gói ghém bên trong đều được
Bác kín đáo thưởng thức và chia sẽ. Bác ra đi
khiến tôi mất đi một người cùng chí hướng. Tôi
cầu nguyện cho hương linh Bác sớm được về cơi
Tây Phương Cực Lạc.
Thân xác của Bác sẽ về với gió bụi,
nhưng những kỷ niệm đầy vơi với Bác và h́nh
ảnh của Bác sẽ c̣n măi măi lưu lại trong tâm
khảm bà con họ hàng, bạn bè và chiến hữu của
Bác.
"The best and most beautiful things
in the world cannot be seen, not touched. But
are felt in the heart." - Helen Keller
Những điều
tốt đẹp nhất trên thế giới không thể nh́n được
bằng mắt, sờ được bằng tay. Nhưng được cảm
nhận trong tâm khảm.
"I've learned that people will forget
what you said, people will forget what you
did, but people will never forget how you made
them feel." - Maya Angelou.
Tạm phỏng dịch như sau:
Tôi học được rằng
người đời sẽ quên những ǵ Bác nói, người đời
sẽ quên những ǵ Bác làm, nhưng người đời sẽ
không bao giờ quên được cái cách thức Bác làm
cho họ cảm nhận.
Nguyễn văn Huy |
|
 |
 |
|
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
|